Chương 10
lại cực kỳ đẹp, cô ta dùng hết kĩ xảo, muốn làm người đàn ông này thoải mái.
Không thể phủ nhận rằng mấy người đàn ông ngồi ở đây đều là cực phẩm, gương mặt thuộc hàng đẹp không gì bắt bẻ, gia thế giàu có quyền lực ngút trời, nhất là người ngồi ở chủ toạ, đáng tiếc khí chất quá lạnh lẽo, mang lại cảm giác không dễ dây vào.
So với mấy người khác, đồng phục của hắn mặc rất quy củ.
“Là tay nào?” Hắn đột nhiên hỏi, giọng nói tuy lạnh lùng nhưng trầm thấp rất dễ nghe.
Lời này vừa hỏi ra, nửa ngày vẫn chưa nhận được câu trả lời.
Lộ Ngôn Quân mới nhìn cô gái từ đầu đến cuối vẫn rúc vào góc sofa run lẩy bẩy, hỏi lại lần nữa “Tay nào?” Ninh Tri Đường ôm đầu, cô chỉ muốn về nhà, không muốn ở nơi này chịu thêm giày vò nữa, đối với hai câu hỏi của người đàn ông, cô cũng chọn cách giả điếc, nước mắt không kìm nổi cuối cùng cũng trào ra.
Từ trước đến nay cô chưa từng phát hiện Lộ Ngôn Quân lại đáng sợ như vậy, người chơi theo nhóm, vật họp theo loài, thậm chí những người xung quanh hắn cũng đáng sợ không kém, rõ ràng trong trường giả vờ thành một người vô hại phúc hậu, dáng vẻ vô hại hoà ái.
Rõ ràng là một đàn anh được mọi người kính trọng.
Không nhận được câu trả lời từ cô, hắn đành phải nhàn nhạt nói “Thế xử cả hai tay đi, để lại cũng vô dụng.” Theo sau đó là tiếng búa sắt đập mạnh vào cổ tay cô gái kia, cùng với tiếng kêu la thảm thiết, trong chớp mắt hai bên cổ tay đều bị dập nát đến vặn vẹo, không còn xương cốt chống đỡ nên bày ra độ cung mất tự nhiên.
“Tiếp theo là đầu nhỉ?” Chỉ sợ một nhát búa này đập xuống, đầu cô gái kia sẽ nát bét, máu thịt lẫn lộn, nhưng tưởng tượng đến cảnh tượng máu me ghê rợn ấy, Lộ Ngôn Quân còn cười thích thú.
Chuyện này không chỉ doạ Ninh Tri Đường sợ, mấy cô gái làng chơi trong phòng cũng thót tim theo, chẳng qua nhiều năm ngụp lặn trong vòng người phong hoa tuyết nguyệt, dù có sợ hãi cảnh tượng này nhưng trên mặt họ vẫn giả vờ bình tĩnh.
Người duy nhất không chấp nhận được chỉ có Ninh Tri Đường, bởi vì cô cảm thấy cô gái bị ấn trên bàn chịu đủ mọi hành hạ này là do mình, chẳng qua cô chỉ bị tát một cái thôi, cách làm của Lộ Ngôn Quân quá cực đoan.
Ninh Tri Đường gần như bò đến bên chân Lộ Ngôn Quân, túm chặt lấy vạt áo hắn, khóc không thành tiếng “Không cần… anh thả cô ấy đi, đừng như vậy mà… đừng hành hạ cô ấy nữa…” “Không phải anh đang báo thù cho vợ sao?
Sao vợ lại khóc?” Lộ Ngôn Quân đột nhiên duỗi tay bế thốc cô lên, để cô ngồi lên đùi mình, nhìn tư thế cô khoá ngồi trên eo hắn, đủ biết quan hệ cả hai không đơn giản.
Bàn tay to kia dịu dàng vỗ nhẹ sau lưng cô, hành động cực kỳ thân mật của hai người yêu nhau “Ngoan, đừng khóc nhé, vợ làm anh đau lòng đấy.” “Vợ phải biết dù anh có thả cô ta ra thì cô ta cũng chẳng sống được.” Vốn dĩ đã bị vần vò đến nửa sống nửa chết, bây giờ lại bị đập nát hai cổ tay, cô gái kia hẳn là đã bị tra tấn đến thoi thóp, chỉ còn hơi thở cuối cùng.
Lúc này nếu cho một búa vào trán cô ấy, thì vùng trán sẽ nở hoa, máu thịt mơ hồ, chảy ra rất nhiều máu tươi đặc sệt, nếu đập mạnh hơn chút, cái đầu