Chương 9
tiếc nuối.
Giờ nhìn lại, bạn trai cô đã đẹp trai như vậy, điều kiện có vẻ cũng không tệ, không nhìn trúng cháu trai bà cũng là chuyện dễ hiểụ “Phòng đã thu dọn xong rồi.” Lộ Ngôn Quân vẫn giữ phép lịch sự, người khác hỏi chuyện, hắn cũng không thất lễ mà không đáp.
Mỗi khi hắn nói chuyện với người khác, Ninh Tri Đường lại thấy sợ hãi, tuy hắn trông vô hại nhưng khi cầm dao và đâm vào lòng người, nhát nào cũng chí mạng, không cho đối phương cơ hội sống sót.
Cảnh tượng ấy, cả đời này Ninh Tri Đường không thể quên.
Huống hồ, những người hắn giết, đâu chỉ là một hay hai.
Hồi học đại học, tính cách Lộ Ngôn Quân tuy điên nhưng chưa tới nỗi không có cách nào khống chế.
Trong phòng bao xa hoa, Ninh Tri Đường ngồi co ro trong góc ghế sô pha, toàn thân run rẩy, hai tay ôm chặt đầu gối, môi trắng bệch vì sợ hãi.
Cô cố gắng bịt kín tai, nhưng tiếng kêu thảm thiết vẫn rành rành vọng vào.
Trong cô, nỗi sợ hãi dâng tràn như một con mèo nhỏ đáng thương bị bủa vây bởi những con thú mạnh mẽ, chỉ biết co người lại tự bảo vệ bản thân.
Một màn trước mắt này vừa chấn động vừa ghê tởm.
Nữ sinh mặc đồng phục bị lột sạch quần áo, bị ấn xuống bàn, hai chân mở rộng, đồ chơi tình thú to như cánh tay không chút thương tiếc thọc thẳng vào nhuỵ hoa yếu ớt non nớt của cô gái.
Mỗi lần cô ấy phản kháng là một lần bị tên đàn ông nào đó đấm mạnh vào bụng.
Tiếng kêu thảm thiết cũng không đổi lại được chút thương tiếc, ngược lại chúng còn cào xé mạnh bạo hơn.
Bọn họ vừa ngược đãi, đánh đập để đổi lấy sự khuất phục từ cô gái.
Vả mặt, nắm tóc, thậm chí là đấm liên tiếp vào bụng, đánh đến nỗi dạ dày co rút, bên cạnh bàn là bãi nôn cả máu lẫn thức ăn, bởi vì đau đớn mà cả người không ngừng run rẩy, chỉ muốn chết đi cho xong.
Rõ ràng là hình ảnh cực kỳ tàn ác ghê tởm đến mức này, nhưng những người đang mặc đồng phục ngồi trên sofa vẫn tỏ ra thờ ơ, dáng vẻ như đang thưởng thức đồ vật gì thú vị lắm.
Không ai thương hại, không ai ngăn cản, bởi chính họ là người đã sai tay chân của mình làm chuyện này.
Phương Tu Khiêm ngửa đầu dựa vào trên sofa, cúc áo đồng phục cởi mấy viên, nhìn cô gái đang ngồi xổm ở giữa háng khẩu giao cho mình.
Gã nhéo tóc cô gái đó, nhắc nhở thiện ý “Nhìn cái gì?
Còn không mút cẩn thận thì kết cục của cô cũng giống con đó đấy.” Cô gái run bắn cả người, không dám chậm trễ, vội vàng ngậm dương vật của gã vào trong miệng, cố gắng dùng khoang miệng bao bọc hành thân thô dài, miệng nhỏ bị căng ra đến hết cỡ, khó chịu tới nỗi rơi nước mắt.
Mấy cô gái ở đây đều bị cảnh tượng tàn khốc trước mắt doạ cho sợ hãi, vội vàng tỏ ra ngoan ngoãn mềm mỏng hơn hẳn thường ngày.
Lâm Tiêu Cảnh ôm người, tránh đi nụ hôn của cô gái, ánh mắt lạnh lẽo “Làm chuyện nên làm đi, chỗ không được phép hôn thì đừng hôn.” Rõ ràng có khuôn mặt đẹp như vậy lại chẳng được hôn chút nào, cô gái tiếc nuối, đành dựa đầu vào vai anh ta, tay trái lần xuống đũng quần, xoa nhẹ dương vật đã dần nóng lên của Lâm Tiêu Cảnh.
Thứ kia vừa to vừa cứng khiến cô ta thèm nhỏ dãi, bình thường cô ta tiếp không ít khách, nhưng hiếm khi gặp được khách đẹp trai thế này, dáng người