⬅ Trước Tiếp ➡

Y nhìn thẳng vào đối phương, ánh mắt không lệch nửa phần, qua mấy giây mới dời đi, giọng lạnh lùng nhấn mạnh “Huynh, Phương Mộng Bạch, là đại đệ tử của Bạch Lộc học cung thuộc Nho môn, cũng là phu quân của Hạ Phượng Thần ta.”
Hai tai Phương Mộng Bạch ong một tiếng, cảm thấy vô cùng hoang đường.
Chàng? Bởi vì nửa câu sau của thiếu niên kia quá kinh người, chàng không rảnh lưu ý đến Bạch Lộc học cung, đại đệ tử gì đó, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại, chàng, Hạ Phượng Thần, phu quân?
Phương Mộng Bạch ngẩn người một chút, chậm rãi cười khổ “Hạ huynh, chẳng lẽ huynh đang đùa ta?”
Hạ Phượng Thần đứng thẳng, dáng tựa ngọc trúc, bình thản nói “Ta không có tâm trạng đùa giỡn với huynh, đi theo ta.”
“Huynh đã diệt sạch Bắc Đẩu tam tông, Tử Cực chân quân mới xuất quan, hiện người của Nam Thần phái đang tập hợp, chuẩn bị tìm đến Bạch Lộc học cung đòi một lời giải thích.”
“Thái Nhất Quan của bọn ta đã phái người đến hỗ trợ Bạch Lộc học cung trước.”
“Cuộc tranh chấp giữa ba tông sắp nổ ra, việc gấp không thể chậm trễ, huynh phải đi theo ta.”
Bắc Đẩu tam tông, chàng, tàn, sát?
Phương Mộng Bạch ngước khuôn mặt thanh tú lên, vẻ mặt mờ mịt, chậm rãi nghiền ngẫm mấy chữ này, chỉ cảm thấy suốt hai năm dạy học đến nay, đây là lần đầu tiên chàng như đứa trẻ con không hiểu tiếng người.
Thiếu niên này không mời mà đến, đột nhiên xông vào cửa.
Vừa vào đã gọi tên chàng, bảo chàng đi theo y.
Vừa rồi thậm chí còn nói chàng là phu quân của y, hai người họ đã kết thành phu thê từ ba mươi năm trước.
Vấn đề là, chàng hoàn toàn không quen biết y, Phương Mộng Bạch vừa kinh hoàng lẫn nghi hoặc.
Huống hồ, phu quân? Nam nhân sao có thể kết thành phu thê với nam nhân?
Không chỉ riêng Phương Mộng Bạch cảm xúc phức tạp.
Mà tâm tình Hạ Phượng Thần cũng chẳng dễ chịu gì.
Y và Phương Mộng Bạch đã lập khế ước từ ba mươi năm trước, khi đó y bị trọng thương, mà mệnh cách của Phương Mộng Bạch lại tương hợp, chủ động đề xuất muốn thay y xung hỉ trừ họa.
Y cảm kích tất cả những gì Phương Mộng Bạch đã làm, đương nhiên không thể để chàng chịu nhục mà cam tâm tình nguyện làm nam thê.
Hai người tuy không có làm việc phu thê, nhưng danh nghĩa phu thê đã sớm truyền khắp thiên hạ.
Hai năm trước, Phương Mộng Bạch tàn sát hơn mấy trăm người thuộc dòng chính của chưởng môn Bắc Đẩu phái.
Hạ Phượng Thần biết rõ giữa chàng và Mạnh chưởng môn có mối huyết hải thâm thù, nhưng không thể ngăn cản được.
Khi y vội vã tới nơi, Phương Mộng Bạch đã bị thương nặng, không rõ tung tích.
Hai năm qua, y vẫn luôn tìm kiếm tung tích của đối phương, mãi đến khi lần ra manh mối Phương Mộng Bạch đã ẩn cư tại một thôn nhỏ tên Hoè Liễu, lập gia đình, cưới thê tử.
Mất hết ký ức.
Quên đi mối hận thù sâu nặng.
Quên cả Bạch Lộc.
Cũng quên luôn cả y.
Tâm tình Hạ Phượng Thần dậy sóng, hồi lâu không thể bình ổn, chỉ là y vốn ít nói, hiếm khi để lộ tâm sự ra mặt.
Người ngoài nhìn vào vẫn thấy y lạnh lùng như băng tuyết, thanh cao tĩnh lặng.
Hạ Phượng Thần “Huynh chính là Phương Mộng Bạch, đại đệ tử thủ tọa của Bạch Lộc học cung.”
Y chăm chú nhìn người trước mặt một lượt tỉ mỉ, khẽ nói “Trong sinh hoạt thường ngày, ta đoán huynh hẳn cũng đã nhận ra vài điểm bất thường.”
Phương Mộng Bạch nghe vậy, toàn thân lạnh buốt, sắc mặt nghiêm nghị.


⬅ Trước Tiếp ➡