Lời của Hạ Phượng Thần đã đánh trúng nỗi nghi kỵ sâu kín trong lòng chàng.
Quả thật trong sinh hoạt thường ngày, chàng có nhiều điểm khác biệt với người thường.
Ngay từ ngày đầu tiên tỉnh lại sau khi mất trí nhớ, chàng đã cảm nhận được trong cơ thể có một luồng khí thần bí, nó âm thầm nuôi dưỡng toàn bộ kinh mạch, cũng nhờ luồng khí này mà các thương tổn trên người chàng dần hồi phục.
Năm ngoái khi cùng A Phong gặp phải sơn tặc, rõ ràng chưa từng cầm qua kiếm, vậy mà vì bảo vệ thê tử, chàng cắn răng giành lấy kiếm của sơn tặc, không ngờ vừa ra tay đã có thể sử dụng thành thạo, đánh lui cả mười mấy tên sơn tặc.
Phương Mộng Bạch “...”
Khi đó chàng còn tưởng vì mình quá lo cho thê tử nên đã vượt qua giới hạn cơ thể, bộc phát tiềm năng chưa từng có.
Những nghi ngờ mà chàng vốn cố tình lờ đi trong sinh hoạt thường ngày, giờ đây lại hiện lên rõ ràng.
Lông mày Phương Mộng Bạch không khỏi nhíu lại, trước mắt tựa như thoáng qua tầng tầng huyết sắc.
Đáy lòng phảng phất hiện ra một giọng nói lạnh lẽo.
Nam nhân khinh bỉ cười nhạt “Giết ”
Thù hận khắc cốt ghi tâm kia, thái độ lạnh nhạt coi thường sinh mạng, cảm xúc kịch liệt nhiều lần vang vọng trong lòng, va chạm vào nội tâm khiến người ta kinh hãi.
Chàng toát mồ hôi lạnh, càng nghĩ càng thấy đầu đau như búa bổ, mồ hôi đầm đìa.
Còn thiếu niên tự xưng là nam thê của chàng lại chẳng quan tâm, vẫn lẳng lặng khoanh tay đứng nhìn.
Bên này, cuối cùng A Phong cũng đẩy cửa viện bước vào, đi đến trước nhà chính.
“A Bạch?”
“Ta về rồi ”
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ khiến hai người đang im lặng giằng co trong phòng không hẹn mà cùng ngước mắt lên.
Thần kinh Phương Mộng Bạch buông lỏng, đột nhiên tỉnh khỏi cơn ác mộng mờ ảo đẫm máu kia.
A Phong?
Đúng rồi, là A Phong
Chàng định thần lại, chàng mới không phải cái gì gọi là đại đồ đệ “Phương Mộng Bạch” của Bạch Lộc học cung.
Càng không có cái thứ gọi là nam thê vô lý kia, thê tử của chàng là A Phong, chỉ có A Phong, trên trời dưới đất, duy nhất một A Phong.
Giọng nói này...
Hạ Phượng Thần khựng lại.
Y nhớ lại những tin tức đã dò hỏi được lúc đến.
Phương Mộng Bạch hoàn hồn, giọng nói đã ổn định rất nhiều, khách khí nói với thiếu niên kia “Xin lỗi.”
“Tại hạ xác thực tên là Phương Mộng Bạch, nhưng không phải Phương Mộng Bạch mà các hạ đang tìm.”
“Trên đời này người trùng tên không biết bao nhiêu mà kể, các hạ nhất định đã nhận nhầm người.”
Chàng là Phương Mộng Bạch, chỉ là một tiên sinh dạy học bình thường.
Ai ngờ, thiếu niên này mang dung mạo hoa tuyết không giống người phàm.
Mà bản thân cũng giống như nghe không hiểu tiếng người, cố chấp với ý kiến của mình, nói “Huynh chính là Phương Mộng Bạch ta đang tìm.”
Phương Mộng Bạch hơi há miệng, từ từ lộ ra nụ cười khổ.
Ái thê đang ở gần đây, nếu lúc này lại ăn nói bậy bạ trước mặt A Phong, nói ra mấy lời nam thê vô lý kia... thì chẳng phải khó thu xếp sao?
Chỉ là tính chàng vốn ôn hòa, ít khi tranh cãi với người khác, chỉ có thể vội vàng xua tay “Hạ huynh, lời này không thể nói bừa...”
Hạ Phượng Thần đương nhiên thu hết vẻ chống cự của chàng vào đáy mắt, trong lòng không khỏi đau nhói.
Im lặng hồi lâu, y chậm rãi ôm đàn quay người, chuẩn bị đối mặt với nữ nhân đã cướp đi phu quân của mình.
Trước khi vào cửa, A Phong vô tình vấp một cái.