Bình thường nàng vốn đã hơi ngơ ngác, tính tình lại lơ đễnh bất cẩn.
Hôm nay vì bận tâm lời của Triệu thẩm nên khó tránh khỏi thất thần.
Trước khi vào cửa, nàng quả nhiên thấy một bóng hình thanh tú.
Trong lòng kinh ngạc.
Thật sự có một thiếu niên đến nhà nàng làm khách sao?
Thiếu niên kia ôm đàn đứng đó, từ từ quay người lại.
Lộ ra dung mạo tuyệt mỹ như họa.
Mắt tựa điểm sơn, môi hồng răng trắng, lạnh như thu thủy, nhạt như trăng xuân, mờ ảo tựa tuyết bay trong gió.
Tóc đen mềm mại buông xõa, một dải dây buộc trắng như tuyết rủ xuống giữa làn tóc.
Khi nhìn rõ dung mạo của thiếu niên kia, A Phong không khỏi đờ đẫn, chân trượt một cái, suýt ngã ngay trước ngưỡng cửa.
Lúc A Phong nhìn Hạ Phượng Thần, Hạ Phượng Thần cũng đang nhìn nàng.
Y quen biết Phương Mộng Bạch đã cả trăm năm, hiểu rõ dưới vẻ ôn hòa như ngọc ấy là một tính cách cao ngạo lạnh lùng đến mức nào.
Người tầm thường tuyệt đối chẳng lọt nổi vào mắt chàng.
Trước khi đến, Hạ Phượng Thần đã từng nghĩ về vị thê tử hiện tại của chàng, rốt cuộc là người thế nào.
Có lẽ là dung nhan tuyệt thế, tài học xuất chúng, phẩm hạnh đoan trang ba thứ không thể thiếu một.
Nhưng tuyệt đối không phải như hiện tại.
Đôi mắt đen nhánh của y hạ xuống, dừng lại trên gương mặt A Phong.
Nàng quá nhỏ.
Hạ Phượng Thần nghĩ, thực sự quá nhỏ. Trong lòng y thậm chí dâng lên một tia cảm giác hoang đường.
Phương Mộng Bạch lại có thể xuống tay với một thiếu nữ nhỏ bé như vậy?
Thiếu nữ ngơ ngác nhìn y, trên mặt còn dính đầy bùn đất chưa khô.
Chưa cao đến ngực y, trông chỉ như một đứa trẻ mà thôi.
Tiểu cô nương này nhìn thấy y, đờ đẫn ra, sắc mặt dần đỏ ửng lên, sau đó chân bước loạng choạng, suýt nữa thì ngã chổng vó trước mặt y.
Trước mắt A Phong trời đất quay cuồng.
Sắc mặt Phương Mộng Bạch khẽ biến, vội đứng dậy “A Phong...”
Hai dải lụa trắng đã nhanh chóng tuột ra khỏi tay áo Hạ Phượng Thần.
Lụa trắng quấn lấy eo thon nhỏ của thiếu nữ.
Hạ Phượng Thần quấn chặt ba vòng quanh eo nàng, kéo nàng đến trước mặt mình, đặt đứng vững.
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên trở nên cực kỳ gần.
“Ầm”, A Phong cảm thấy đầu óc như nổ tung, trống rỗng.
Trong lòng bối rối không nói nên lời, đẹp quá, đẹp quá đi mất...
... Không thua kém gì A Bạch.
Ánh mắt nàng ngơ ngác nhìn lên.
Ở khoảng cách gần đối diện với gương mặt hoàn mỹ không tì vết, như được tạc từ ngọc ấy... một đứa nhan khống như nàng lập tức căng thẳng đến mức không thốt nên lời.
Chóp mũi cao thẳng của nam nhân cách mặt nàng chỉ một ngón tay.
Đôi mắt đen huyền dưới ánh hoàng hôn lấp lánh như ngọc lưu ly trong suốt.
Nàng vốn đã căng thẳng, lại chạm phải ánh nhìn của Hạ Phượng Thần, liền không kìm được siết chặt lòng bàn tay, nín thở, càng thêm bồn chồn.
Bởi vì nàng cảm nhận được, nam nhân này đang quan sát nàng.
Không rõ nguyên do, y đột nhiên chăm chú đánh giá nàng.
Dưới ánh mắt thăm dò của Hạ Phượng Thần, trên chóp mũi A Phong rịn ra một giọt mồ hôi nhỏ.
Lụa trắng, bên cạnh thanh kiếm trong đàn ra, cũng là vũ khí bản mệnh của Hạ Phượng Thần, liên kết với thần hồn y.
Qua lụa trắng, y cảm nhận được rõ ràng cảm giác eo thon của thiếu nữ vừa vặn trong lòng bàn tay.
Eo quá mảnh mai.
Quá nhỏ.
Thật sự quá nhỏ.
Trong lòng Hạ Phượng Thần lại không nhịn được thầm nghĩ.