⬅ Trước Tiếp ➡

Tựa hồ là chán ghét, lại như thương hại, cũng có chút thất vọng, ưu sầụ
A Phong nhìn sâu vào đáy mắt y, bỗng dưng ngây người.
“Ta tên Hạ Phượng Thần, là bằng hữu thân thiết của Phương huynh trước khi mất trí nhớ.”
Cuối cùng, Hạ Phượng Thần chẳng nói gì thêm “Mạo muội đến thăm, lại gặp Phương huynh mất trí nhớ, dường như hiểu lầm ta.”
Tim A Phong đập thình thịch, quay sang xác nhận với Phương Mộng Bạch “A Bạch, có phải vậy không?”
Phương Mộng Bạch nhíu mày, tỏ ra do dự “Ta... không nhớ rõ nữa, có lẽ vậy.”
Tính cách chàng vốn không thể trực tiếp đuổi người ra khỏi cửa.
Chỉ sợ tranh cãi lên, trước mặt A Phong, y lại nói ra những lời hoang đường kỳ quái.
Bất tri bất giác, hai người vừa rồi còn giương cung bạt kiếm đều đồng loạt an tĩnh lại.
Vô hình trung, bọn họ đều nhường quyền chủ đạo cho thiếu nữ thấp bé chưa tới ngực mình, lặng lẽ chờ đợi sự sắp xếp của nàng.
Bằng hữu của A Bạch trước khi mất trí nhớ, đầu óc A Phong bỗng ù đi.
Nàng nghĩ, cuối cùng cũng hiểu được vì sao cả ngày hôm nay mình cứ thất thần, lòng không yên.
A Bạch khác với nàng một người xuyên không, chàng chỉ là mất trí nhớ, vốn có thân bằng quyến thuộc.
Nhưng trong hai năm thành thân, Phương Mộng Bạch tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện muốn khôi phục ký ức.
A Phong muốn tìm một đại phu để khám kỹ càng đầu óc cho chàng.
“Nếu có thể đoàn tụ gia đình, cũng là điều tốt.”
Phương Mộng Bạch dù thế nào cũng không chịu “A Phong chính là nương tử của ta, là gia đình của ta, hà tất phải tìm kiếm bên ngoài?”
A Phong hiểu rằng, sau khi mất trí nhớ, có lẽ chàng cảm thấy sợ hãi trước những người thân bằng hữu xa lạ.
Không ngờ rằng, ngày này rốt cuộc vẫn đến.
Nghĩ đến đây, lòng A Phong chùng xuống.
Bình tâm mà nói, nàng xuyên không đến đây, xa cách phụ mẫu thân nhân, tự nhiên hy vọng Phương Mộng Bạch có thể đoàn tụ với thân nhân.
Nàng không nhịn được ngước mắt, lén liếc nhìn thiếu niên trước mặt.
Chất liệu y phục trên người y không nhận ra là gì nhưng vô cùng mượt mà, hoa văn ẩn hiện lấp lánh, nhìn một cái đã biết xuất thân bất phàm.
Y vất vả tìm đến đây, lại gặp phải bằng hữu mất trí, mà trong lòng Phương Mộng Bạch còn mang khúc mắc, chẳng chịu nhận lại cố nhân, trong lòng y chắc cũng không dễ chịụ
Quan trọng nhất là, A Phong là một đứa cực kỳ nhan khống, y ăn mặc quý phái, lại có dung mạo tuấn tú như vậy, sao có thể là kẻ xấu được?
Nàng vốn không ưa mâu thuẫn, chỉ mong mọi người đều hòa thuận vui vẻ, hòa khí sinh tài.
Chuyện này nhất thời khó nói rõ, cần ngồi lại bàn bạc kỹ càng.
Sợ thiếu niên mất mặt, A Phong nghĩ một lát bèn chọn cách hâm nóng bầu không khí mà người Trung Quốc ưa thích nhất.
“Công tử đã dùng cơm chưa? Có muốn ở lại dùng bữa cùng không?”
Phương Mộng Bạch giật mình “A Phong...”
Hạ Phượng Thần sững người.
Nhưng thần sắc A Phong lại rất chân thành.
Trời đã tối, ba người cứ đứng đây thật không phải phép.
Phương Mộng Bạch thấy nàng đã quyết, nhíu mày, rốt cuộc không làm gì được, nuốt lời vào “Thôi... cũng được...”
Hạ Phượng Thần lại nghiêm túc đáp lời, giống như lần đầu nhìn thấy nàng “Đa tạ.”
Trong bữa cơm, bầu không khí vô cùng lạnh lẽo lúng túng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
A Phong nắm chặt đôi đũa, da đầu như tê rần, bắt đầu có chút hối hận vì hành động bốc đồng khi nãy của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡