⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng vốn không giỏi giao tiếp, mọi chuyện đối ngoại trước giờ đều do A Bạch đảm đương, nhưng hiện tại, Phương Mộng Bạch rõ ràng đang chất chứa tâm sự, nhíu mày không nói năng gì.
Hạ Phượng Thần lại càng không chủ động lên tiếng.
Dưới gầm bàn, A Phong không nhịn được đá nhẹ vào chân Phương Mộng Bạch.
Lúc này Phương Mộng Bạch mới ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Nàng liếc mắt ra hiệụ
Phương Mộng Bạch do dự một chút, gắp một miếng trứng chiên ngải đắng bỏ vào bát nàng “Nàng muốn ăn món này hả? Hôm nay ta đặc biệt nấu cho nàng, ngày thường nàng chẳng phải rất thích sao?”
A Phong Nàng đâu có ý bảo cái đó
A Bạch ngồi bên trái nàng, Hạ Phượng Thần ngồi bên phải, y ăn uống từ tốn, sự hiện diện nổi bật như một chiếc bóng đèn vài trăm watt.
A Phong không quen thể hiện tình cảm trước mặt người khác, cảm thấy vô cùng khó xử.
“Ta tự gắp được...” Nàng lí nhí.
Phương Mộng Bạch ổn định tâm trạng, cười nói “Nàng còn nhỏ, ăn nhiều vào, đang tuổi lớn mà...”
Choang
Tiếng đũa chạm vào bát sứ vang lên trong trẻo, đánh tan cảnh tượng phu thê ngọt ngào.
A Phong và Phương Mộng Bạch cùng quay đầu lại.
Hạ Phượng Thần mặt không đổi sắc, khẽ gật đầu “Ta ăn xong rồi, món ăn rất ngon, đa tạ đã tiếp đãi.”
Phương Mộng Bạch thở phào, định mở miệng mời y mau rời đi.
Ai ngờ, tiểu thê tử ngây thơ nhiệt tình của chàng nhìn trời một cái, bất chợt lên tiếng “Trời đã tối đen thé này, công tử có muốn tạm nghỉ lại một đêm không?”
“...” Phương Mộng Bạch đờ người ra.
A Phong có một tật xấu, chính là nghĩ gì nói nấy, lời nói chẳng qua não, thường hay nói xong lại tự hối hận.
Lúc này cũng vậy.
Thời cổ đại không thể so với giao thông hiện đại tiện lợi.
Trời vừa tối, trong thôn cũng chẳng có xe bò để đi lại.
A Phong không nghĩ ra được thiếu niên văn nhã yếu ớt này sẽ qua đêm thế nào, lẽ nào phải ngủ bờ ngủ bụi trong thôn?
Nửa đêm, lợn rừng sói hoang trên núi sẽ xuống ăn thịt người đấy.
Y lại đẹp đến mức giống như một cô nương tĩnh lặng.
A Phong có chút mến mộ và thiện cảm đối với y.
Huống chi chuyện của A Bạch vẫn chưa nói rõ ràng.
Nhưng vừa dứt lời, không chỉ Phương Mộng Bạch im lặng, mà ngay cả Hạ Phượng Thần cũng khựng lại một giây.
Đôi mắt đen như mực của nam tử hơi mở to.
Cuối cùng cũng lộ ra chút dao động cảm xúc hiếm hoi từ lúc gặp mặt.
Y nhìn Phương Mộng Bạch, rồi do dự hướng về phía nàng “Có thể... sao?”
Phương Mộng Bạch không nghĩ ngợi, thậm chí không ngẩng đầu “Không thể...”
“Có thể mà.” A Phong nở nụ cười rạng rỡ, thân thiện, gật đầu “Đúng lúc trong nhà còn phòng trống, không sao đâu, đêm hôm nguy hiểm lắm.”
Nụ cười rạng rỡ của nàng in bóng trong đáy mắt y, Hạ Phượng Thần lại im lặng một lát rồi mới thuận theo tình thế đáp “Đa tạ.”
Phương Mộng Bạch dừng lại, một lúc sau khẽ mím môi.
Ánh mắt Hạ Phượng Thần lóe lên, bình tĩnh nhìn lại.
Sau bữa cơm nhạt nhẽo đó, Phương Mộng Bạch không nói gì, đi thẳng đến bể nước múc nước rửa bát.
A Phong thấy chàng có vẻ không vui, do dự một lát rồi rón rén bước lại gần, từ phía sau ôm lấy eo chàng, áp nhẹ má lên lưng chàng.
Phương Mộng Bạch giật mình, không quay đầu “A Phong?”
“A Bạch.” A Phong cẩn thận hỏi “Chàng giận ta sao?”
Quả nhiên Phương Mộng Bạch im lặng một lát.
“A Bạch?” Nàng có hơi bất an.


⬅ Trước Tiếp ➡