⬅ Trước Tiếp ➡

Phương Mộng Bạch nhắm mắt, ánh trăng chiếu lên hàng mi dài thanh tú, chàng không nói gì.
“Ta không giận.” Một lúc sau, Phương Mộng Bạch cười khổ, đưa tay xoa đầu nàng “Ta chỉ sợ nàng quá ngây thơ, bị người ngoài lừa gạt mà thôi.”
A Phong do dự “Ý chàng là Hạ công tử... ta cảm thấy y không phải loại người như vậy.”
Nụ cười trên mặt Phương Mộng Bạch đóng băng, rõ ràng tối sầm lại một tầng “A Phong.”
A Phong có vẻ áy náy rũ mắt, ôm chặt eo chàng hơn “Trông y thực sự rất tuấn tú...”
Nhan khống bộ không được à?
Cũng bởi vì chuyện nhan khống này, nàng đã bị A Bạch chọc trán mắng mấy lần rồi.
Nhưng chuyện này có thể trách nàng sao? Bản thân chàng chẳng phải cũng biết nàng thích mỹ nhân, cố tình dụ dỗ nàng sao?
Sau khi thành thân, nàng vẫn chưa dám bước tới một bước kia, Phương Mộng Bạch thương nàng tuổi còn nhỏ, tính tình nhút nhát nên cũng chẳng ép buộc.
Mãi cho đến ngày đó, nhân dịp sinh thần của chàng, nàng vui mừng uống cùng chàng rất nhiều rượụ
Đêm ấy, trăng cũng cao vời vợi như bây giờ.
Chàng say mèm, gương mặt vốn yếu ớt ửng đỏ vì hơi men, đôi mắt tựa dải ngân hà lấp lánh, đôi môi cũng đỏ thắm.
Chàng mỉm cười với nàng, say khướt vuốt ve khuôn mặt nàng, gọi tên nàng “A Phong, A Phong...”
Chàng biết rõ nàng không thể cưỡng lại sắc đẹp nên cố ý ra vẻ phong tình, dỗ dành, dụ dỗ nàng cùng chàng hoàn thành việc động phòng.
“Thế còn ta?” Phương Mộng Bạch bất đắc dĩ nói “Chẳng lẽ ta không tuấn tú sao?”
Chàng xoay người, đôi tay ướt đẫm nâng mặt nàng, bắt nàng phải nhìn mình, so sánh rõ ràng “Ta so với y, ai đẹp hơn?”
A Phong không nhịn được ngơ ngẩn.
Dưới ánh trăng, Phương Mộng Bạch cố ý nhoẻn miệng cười, phong tư như ngọc, vẻ đẹp của chàng khác hẳn Hạ Phượng Thần.
Chàng mang khí chất quân tử chuẩn mực, dung mạo cực kỳ nho nhã tuấn tú, dù mang chút bệnh tật ưu sầu nhưng lại có nét phong lưu yếu đuối tựa Tây Thi.
Dù sao cũng là phu quân của mình, A Phong chớp mắt thiên vị hẳn.
Không cần suy nghĩ, nàng trả lời thẳng “Chàng đẹp nhất.”
Phương Mộng Bạch nghe xong quả nhiên giãn mày “Aiz, nàng... ta...”
Chàng thở dài, khóe miệng vừa vui mừng lại thêm vài phần cay đắng.
A Phong quan sát biểu cảm chàng, thận trọng mở lời
“A Bạch, ta thấy y không giống kẻ lừa đảo, y đúng là bằng hữu của chàng, chàng thật sự không muốn tìm lại ký ức của mình sao?”
Phương Mộng Bạch lại cười khổ.
Đây không phải lần đầu họ nhắc đến chủ đề này.
Làm sao chàng có thể nói rõ với nàng, chàng chỉ sợ hãi mà thôi.
Thiếu niên kia cũng không đơn giản như nàng tưởng, thậm chí còn nói ra nam thê loại lời này.
Nhưng điều khiến Phương Mộng Bạch kinh hãi nhất là, chàng mơ hồ cảm thấy Hạ Phượng Thần không hề lừa dối mình.
Những lời y nói có thể là sự thật.
Chàng rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại cùng A Phong, nhưng nếu chàng đã có thê tử, có con, có trách nhiệm vận mệnh không thể trái nghịch thì sao?
Những nỗi lo âu thầm kín này, suốt hai năm qua Phương Mộng Bạch vẫn cố ý đè nén, chưa từng suy nghĩ sâu xa.
“Ta...” Chàng do dự một lúc, rồi khó nhọc thổ lộ sự thật với nàng “Tuổi ta đã không còn trẻ, nàng xem, những nam tử cùng trang lứa xung quanh ai cũng đều có thê có tử...”
A Phong sững sờ, đây quả là điều nàng chưa từng nghĩ tới, tim nàng đập loạn nhịp “Việc này cũng chưa chắc. Biết đâu chàng kết hôn muộn thì sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡