Chương 18
vận may kém, sao lại thua sạch đến mức lỗ vốn.
Thấy Quý Hồng Đậu, bà vốn định đòi tiền con để đi lật bàn, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào sợi dây chuyền tяên cổ con gái.
Nhìn là biết vàng thật, đây là vàng thật cơ mà, đáng giá không ít tiền.
Bà lập tức giật phăng sợi dây chuyền tяên cổ cô.
“Cái con chết tiệt này, sao mày lại có tiền mua dây chuyền vàng thế hả?
Dây chuyền vàng này mày ăn cắp à?
Hay là mày đi ngủ với đàn ông rồi?
Thằng chó đẻ nào cho mày?” Quý Hồng Đậu không phải lần đầu nghe mẹ mình nói những lời thô tục khó nghe đến mức này.
Từ nhỏ đến lớn, mẹ cô luôn chửi cô là đồ con hoang, con ɖϊ rẻ tiền.
Vì từ khi cô ra đời, bố cô đã bỏ rơi mẹ con họ.
Mẹ cô bị bỏ rơi nên vô cùng oán hận, cho rằng chính vì cô sinh ra mà bố cô mới không cần mẹ con họ nữa.
Từ đó mẹ cô sa vào cờ bạc, từ nhỏ đến lớn chỉ biết chửi bới, sỉ nhục cô đủ kiểu.
Khi còn nhỏ, Quý Hồng Đậu bị đánh bị chửi cũng không dám phản kháng.
Lớn lên muốn thoát khỏi mẹ cũng không được.
Cô vẫn còn đang đi học, muốn có người giám hộ thì phải gánh vác mẹ cô, hơn nữa tяên pháp luật, mẹ chính là người giám hộ của cô.
Cô không thể không chịu trách nhiệm, từ nhỏ đến lớn cũng đã quen với kiểu này.
Mẹ cô vốn dĩ là cái dạng đó.
Trước đây mẹ cô lấy đồ của cô đi bán cô cũng mặc kệ, nhưng sợi dây chuyền này thì không thể.
Cô cố chấp giật lại.
“Trả cho con đi, đây không phải hàng thật đâu.
Con chỉ thấy đẹp nên mua ở ven đường thôi.
Bây giờ hàng nhái làm giống thật kinh thật, chỉ là hàng nhái thôi mà.” Mẹ cô nghe vậy hơi nghi ngờ.
Sợi dây chuyền này nhìn không giống giả, làm giống thật quá, mà thương hiệu này nhìn là biết cao cấp.
“Con nhỏ chết tiệt nhà mày, đừng có lừa tao chứ?
Phải là nhái thật không đấy?
Tao nói mà, gần đây chắc chắn mày đã câu được thằng đàn ông nào rồi.
Mua bao nhiêu túi xách hiệu, không phải ngủ với đàn ông thì ai mua cho mày những thứ này?
Đừng nói với tao là mày câu được một ông già có thể làm bố mày luôn đấy nhé.
Loại ông già bao nuôi mày ấy à?
Mày rẻ tiền thế hả.” Quý Hồng Đậu bị những lời sỉ nhục ấy chọc giận, sụp đổ gào lên với mẹ: “Liên quan gì đến bà?
Con muốn làm gì với đàn ông nào là việc của con!” Mẹ cô nghe vậy lập tức nổi điên, không nhịn nổi đập mạnh một cái vào đầu cô, nhìn con nhỏ chết tiệt này quả nhiên đã tìm được một ông già có thể làm bố nó.
“Con ɖϊ nhà mày thật sự làm tao tức chết mất!
Mày mới bao nhiêu tuổi, mày mới 18 tuổi, muốn tìm cũng đừng tìm ông già có thể làm bố mày chứ!
Mày thèm gì ở ông ta hả?
Dù sao cũng là do tao đẻ ra, xinh đẹp thế này, mày ra ngoài bán ɖa^ʍ tiếp khách cũng kiếm được kha khá tiền ấy chứ!
Mày lại đi tìm ông già có thể làm bố mày, mày có bị điên không hả!
Tao tìm cho mày thằng con nhà giàu, mày lấy thằng con nhà giàu không tốt hơn sao?” Quý Hồng Đậu nghe những lời ác độc ấy thì không chịu nổi nữa, giật lại sợi dây chuyền, khóa chặt cửa phòng mình lại, mặc kệ mẹ ở ngoài.
Mẹ cô bị thái độ bất hiếu của con gái chọc giận, chửi rủa om sòm ngoài cửa.
…… Ngày họp phụ huynh, Quý Hồng Đậu một mình đến