Chương 19
trường.
Ba năm rồi, ba năm liền đều một mình đi họp phụ huynh, gọi thế nào cũng không lay chuyển được mẹ cô.
Cô giáo chủ nhiệm nhìn thấy cũng chỉ biết bất lực.
Nhà ai mà mẹ ruột không quan tâm con cái, mẹ ruột cô quả nhiên suốt ngày chỉ biết cờ bạc, nhà cửa ra sao cũng mặc kệ.
Cô giáo biết tình hình gia đình cô, cộng thêm cô học giỏi, nên cũng nhắm một mắt mở một mắt, không can thiệp nữa.
Quý Hồng Đậu nói chuyện với thầy cô một lúc rồi chuẩn bị về.
Khi đi ngang qua lớp học của họ, cô thấy chú đã đến.
Buổi họp phụ huynh sắp kết thúc, mọi người đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.
Đợi mọi người đi hết, Quý Hồng Đậu bước đến trước mặt chú, chặn đường chú lại, không cho chú đi.
“Chú ơi, trùng hợp thật, lại gặp chú ở đây.” Chương Diên thấy cô bé, theo bản năng liền cảm thấy không ổn.
Cô bé này không thể nào đơn giản như vậy, chắc chắn đang nghĩ chuyện gì đó.
Chương Diên định đi qua, nhưng cô bé không cho, kéo mạnh cà vạt của ông, bắt ông ngồi xuống.
Cô bé dùng giọng điệu nghịch ngợm nói: “Chú sợ em đến thế sao?
Em cũng không ăn t̸h̵ιt̸ chú được mà.
Chẳng lẽ chú không tò mò em muốn làm gì à?” Chương Diên biết cô bé này không an phận nên cứ nhìn chằm chằm vào cô, muốn biết cô định làm gì.
Quả nhiên, giây tiếp theo cô bé bò thẳng lên bàn học của con gái ông.
Quý Hồng Đậu bò lên xong liền kéo váy lên cao, cởi phăng quần lót bên trong ra, đưa mông về phía chú lắc lư, ɖa^ʍ đãng nói: “Chú ơi, cho chú ăn ɭ*ή` ɖa^ʍ của em được không?
Chú 𝓁ϊếʍ 𝓁ϊếʍ ɭ*ή` ɖa^ʍ của em đi mà.
Lưỡi của chú chưa từng 𝓁ϊếʍ ɭ*ή` cho em bao giờ.
Con thật sự rất mong chờ chú 𝓁ϊếʍ ɭ*ή` em sẽ có cảm giác thế nào đây.” ====================================================================== Nói xong, Quý Hồng Đậu còn lắc lư cái mông, chờ đợi lưỡi của chú qua 𝓁ϊếʍ.
Nhưng Chương Diên lại chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào chỗ dưới của cô, không chịu cúi xuống 𝓁ϊếʍ.
Lồn của cô gái nhỏ rất ɖa^ʍ đãng, cách một khoảng vẫn ngửi thấy mùi ɭ*ή` nồng nặc từ đó tỏa ra.
Quý Hồng Đậu thấy chú không có động tĩnh gì cũng cảm thấy nghi hoặc.
Cô đã ɖa^ʍ đãng đến mức này rồi, sao chú vẫn bất động như vậy?
Cô lắc mông nói: “Chú ơi, chú không muốn 𝓁ϊếʍ 𝓁ϊếʍ ɭ*ή`, nếm thử vị của chỗ này sao?
Hồng Đậu cho chú 𝓁ϊếʍ ɭ*ή` nè, chú đưa lưỡi vào 𝓁ϊếʍ cho Hồng Đậu đi.
Chỗ này của Hồng Đậu toàn bộ đều cho chú ăn, chú muốn ăn kiểu gì cũng được, cho chú uống nước ɖa^ʍ luôn.” Nói xong, sợ chú không chịu, Quý Hồng Đậu còn chủ động đưa tay ra banh hai bên mép ɭ*ή`.
Hai cánh môi ɖa^ʍ thủy ướt nhẹp bị banh ra, bên trong lộ ra t̸h̵ιt̸ hồng hào non mịn, toàn bộ đều là màu hồng, nước ɖa^ʍ không ngừng tuôn ra.
Lồn của cô gái nhỏ đúng là non mềm thật.
Thấy chú vẫn không có phản ứng, cô càng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
Sao chú lại không có chút phản ứng nào vậy?
Cô vẫn lắc mông, dùng ngón tay cố sức banh rộng chỗ đó ra, để chú 𝓁ϊếʍ.
Cô kêu lên: “A a a… Chú ơi, ngứa quá, 𝓁ϊếʍ 𝓁ϊếʍ ɭ*ή` cho người ta đi mà… Thật sự ngứa chết mất, muốn miệng của chú chui vào lắm.” Chương Diên vẫn đang cố gắng kiềm chế bản thân, nhưng con ɖa^ʍ phụ này quả thực quá ɖa^ʍ đãng, lại còn làm những chuyện phóng túng như vậy.
Cuối cùng hắn không nhịn được nữa, cúi đầu chôn sâu vào, mặt dán sát vào ɭ*ή` nhỏ