⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô gái này, đừng lạnh lùng như vậy chứ." Một người đàn ông thấp bé khác lên tiếng, rõ ràng hai người họ phối hợp rất ăn ý, một trái một phải đi đến bên ghế sofa của Đường Tĩnh Vân, chặn cô ở giữa.
Đường Tĩnh Vân lại cau mày, hôm nay cô đã uống khá nhiều rượu, dù sao thân thể này cũng không luyện được tửu lượng ngàn chén không say như kiếp trước, đầu đang đau từng cơn, cô mắng: "Nói lại lần nữa, cút! Nếu không hôm nay tôi bắt các người phải bò ra ngoài!"
Cô nói chuyện với vẻ uy nghiêm của người cấp trên, khiến hai người họ sững sờ, sau đó trong lòng hai người họ lại tức giận, vậy mà lại bị một cô nhóc dọa sợ! Không nói hai lời đã tiến lại gần, nói: "Cô gái, khẩu khí lớn thật, cũng không biết nhìn xem đây là địa bàn của ai, đây là của Chu gia, tôi nói cho cô biết, ở đây không ai giúp được cô đâu!"
 
2: Tạt cho hắn một cốc nước
Đường Tĩnh Vân trong nháy mắt trở nên sắc bén, chết tiệc, cô không ra tay với Khương Diệp là vì kiêng dè anh có súng, còn hai tên lưu manh này, cô còn chưa để vào mắt, cầm lấy chai rượu còn sót lại trên bàn ném về phía tên cao to "Bụp", chai rượu vỡ tan, những người có mặt đều cảm thấy đỉnh đầu tê dại, không ai ngờ cô gái nhỏ này vậy mà lại tàn nhẫn như vậy!
Cô dùng một tay giật lấy ly rượu trong tay tên thấp bé, không hề thả lỏng chân mà  đá một cước vào thắt lưng hắn, dường như nghe thấy tiếng xương gãy, hắn không kịp đề phòng mà chân mềm nhũn. Đường Tĩnh Vân một tay dùng sức bóp lấy yết hầu hắn, một tay hắt hết rượu trong tay vào mặt hắn, sau đó ném hắn xuống đất, khinh thường nói: "Phế vật!"
Tên thấp bé kêu to: "Mày dám hắt tao!"
"Hắt vào mặt mày là tao nương tay rồi đấy!" Đường Tĩnh Vân lạnh lùng đáp: "Nếu không, hôm nay tao sẽ cho mày nếm mùi máu tanh!"
Sau đó ngẩng đầu, đôi mắt phượng sắc bén, lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người. Lúc này, đôi mắt cô sắc bén, khiến người ta không tự chủ được mà tránh né ánh mắt cô, chỉ cảm thấy nhìn một cái đã bị sự lạnh lùng trong mắt cô đâm phải.
Tên vệ sĩ đã chú ý đến tình hình gây rối ở đây, trong lòng dâng lên sự bất mãn, hôm nay cấp trên đã dặn dò, có đại nhân vật đến, nhất định không được xảy ra chuyện, kết quả là Lâm Tuyền vẫn luôn trật tự, hôm nay lại có người gây rối, thật là xui xẻo!
Khi đến gần, hắn mới phát hiện người ngã xuống đất là hai anh em nhà họ Vương, hai tên nhóc này bình thường không làm chuyện tốt nhưng làm việc rất có chừng mực, nên hắn vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt.
Lúc này, nhìn thấy bộ dạng thảm hại của hai người họ, nhìn hắn bằng ánh mắt vừa cầu xin vừa tàn nhẫn, nhớ đến người phụ nữ mới cống nạp cho hắn hôm qua, ánh mắt lại liếc nhìn khuôn mặt Đường Tĩnh Vân, trong lòng lập tức có chủ ý: "Cô gái này, có biết đây là nơi nào không? Mà dám gây rối trên địa bàn của Chu gia, người đâu, đưa nó vào trong dạy dỗ cho tử tế!"
Hắn vung tay về phía sau, mấy tên theo sau tên vệ sĩ lập tức đi về phía Đường Tĩnh Vân.
Đường Tĩnh Vân không giận mà mỉm cười, cô ý thức được hai tên này gan lớn như vậy, hóa ra là có người chống lưng, nói: "Khẩu khí thật lớn!"
"Cô gái này, cô mới là khẩu khí lớn!" Tên vệ sĩ cười lạnh một tiếng, mấy tên vệ sĩ lực lưỡng đã chuẩn bị ra tay, những người có mặt đều bắt đầu thở dài, cảm thấy cô gái nhỏ này rất dũng cảm, đáng tiếc là không biết điều.
"Dừng tay!"
Một tiếng quát lạnh truyền đến từ cửa cầu thang, những người có mặt đều hướng mắt về phía người vừa đến, không ít người nhận ra người đến, đều hít một hơi "rít".
Tên vệ sĩ cảm thấy không khí có gì đó không ổn, quay đầu nhìn về phía cửa cầu thang, trên khuôn mặt dữ tợn nở một nụ cười nịnh nọt: "Anh Tường, sao anh lại xuống đây, dạy dỗ một cô nhóc gây rối ở đây thôi mà."
Đường Tĩnh Vân cười như không cười nhìn vẻ mặt ngượng ngùng thoáng qua của Trần Triệu Tường, gật đầu gọi: "Anh Tường." Trong bữa tiệc vừa rồi, cô đã theo ý của Chu gia mà gọi như vậy.
Một tiếng "anh Tường" khiến những người có mặt ở đây dường như hiểu ra điều gì đó, hóa ra cô gái này dám to gan như vậy là có người lợi hại hơn chống lưng.
Lúc này, người đàn ông cao lớn cảm thấy lạnh toát sau lưng, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối, lắp bắp nói: "Anh Tường, chuyện này, chuyện này, tôi..." Đừng thấy Trần Triệu Tường trước mặt Chu gia ngoan ngoãn như một đứa em út, cung kính lễ phép, nếu thực sự như vậy, làm sao có thể trấn áp được những người trên giang hồ, cũng không thể khiến Chu gia coi trọng, bồi dưỡng thành người thừa kế. Trước mặt người ngoài, Trần Triệu Tường luôn tàn nhẫn vô tình, khí thế của anh ta khiến người ta nhìn vào là thấy sợ!
 
3: Tạt cho hắn một cốc nước
Trần Triệu Tường thậm chí không thèm nhìn anh ta, hơi áy náy nhìn Đường Tĩnh Vân, nói: "Cô Đường, thật sự khiến cô chê cười rồi, Chu gia bảo tôi xuống gọi cô một tiếng, nếu đã tỉnh rượu gần hết rồi thì lên uống chút trà rồi hãy đi, Chu gia bày tiệc, không thể ăn xong rồi đuổi người ta đi được."
Trong lời nói của anh ta có chút thân thiết, người với người là phải xem duyên phận, sau khi uống một bữa rượu, anh ta cảm thấy cô gái này rất hợp với sở thích của mình, không có vẻ nũng nịu của con gái nhà lành, cô rất hào sảng, là người có thể kết bạn.
Đường Tĩnh Vân gật đầu, vừa rồi sau khi mọi người trò chuyện một lúc thì bắt đầu vào tiệc, tiệc rượu rất thịnh soạn, là bữa tiệc ba mươi sáu món mà Chu gia dùng để chiêu đãi những vị khách long trọng nhất, cô biết, trong đó có một phần là nể mặt cô, thân phận lai lịch của Khương Diệp cũng là một nguyên nhân quan trọng.
Sau khi uống một ngụm rượu lớn, cô lấy cớ hơi choáng váng nên rời khỏi tiệc rượu, xuống tầng dưới để tỉnh rượu, thực ra cô làm vậy là để tạo không gian cho Chu gia và Khương Diệp nói chuyện, cô biết giữa hai người họ chắc chắn có một số giao kèo hoặc trao đổi lợi ích không tiện để người khác biết, nên cô rất thức thời rời đi.
Bây giờ Trần Triệu Tường đích thân xuống gọi người, ước chừng là hai người đã nói chuyện xong, nên cô- người trung gian này, cũng nên quay lại rồi.
Cô và Trần Triệu Tường nói chuyện không cố ý hạ giọng, lời nói cũng không nói quá ẩn ý, những người đứng gần đều nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, đặc biệt là người đàn ông cao lớn kia, trong nháy mắt, trong lòng anh ta dâng lên một luồng hơi lạnh. Giờ hắn mới biết, người con gái mà anh ta không để vào mắt này lại chính là vị khách quý mà  Chu gia mời đến!
Trong lòng vừa hối hận vừa căm hận, lúc Trần Triệu Tường xuống đón người thì không phải đám anh em của họ trông coi, họ mới đổi ca chưa lâu nên mới không nhận ra Đường Tĩnh Vân, trong lòng lại càng tức giận hai anh em họ Vương. Nếu không phải thấy sắc nảy lòng tham, thì anh ta cũng không đến nỗi đắc tội với khách quý!
Còn hai anh em họ Vương lúc này run rẩy, sợ hãi nhìn Đường Tĩnh Vân, còn đâu vẻ ngạo mạn như vừa rồi nữa?
Trần Triệu Tường lạnh lùng nhìn mấy người này, quay sang hỏi Đường Tĩnh Vân: "Cô Đường, cô thấy nên xử lý những người này thế nào?"
Đường Tĩnh Vân cười khẽ, chỉ vào hai anh em họ Vương nói: "Vừa rồi tôi đã nói với hai người đó, bảo hai người đó bò ra ngoài." Sau đó ánh mắt chuyển sang người đàn ông cao lớn đang liên tục lau mồ hôi lạnh, cười tùy ý: "Còn những người này, dù sao cũng là người của Chu gia, tôi cũng không tiện can thiệp nhiều, cứ giao cho anh Tường xử lý đi."
Trần Triệu Tường gật đầu, cũng không thấy cô tàn nhẫn, ngược lại trong mắt còn lóe lên vẻ tán thưởng, tuổi còn trẻ như vậy, nhưng cách xử lý mọi việc lại không hề non nớt mà có trình tự bài bản, khó trách có thể được Chu gia coi trọng.
Anh ta gật đầu với người phụ trách trông coi sòng bạc đang đi theo sau, nó: "Hai người này, đánh gãy chân rồi ném ra ngoài, không được phép vào sòng bạc của chúng ta nữa, còn những người kia, cứ xử lý theo quy định của sòng bạc là được."
Anh em nhà họ Vương không chịu nổi nữa, ngồi bệt xuống đất, còn tên vệ sĩ kia thì mặt đã tái mét, quy định của băng đảng là thứ khó chịu đựng nhất, cho dù hắn có chịu được hình phạt của phòng hành hình thì sau này cũng khó mà sống trên giang hồ được.
Người phụ trách nhìn Đường Tĩnh Vân với ánh mắt kinh ngạc hơn, trong lòng suy đoán người phụ nữ khiến anh cả phải đối xử thận trọng này rốt cuộc có lai lịch gì, hơn nữa ở tuổi này mà lại có thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, e là cũng không đơn giản, trong lòng thầm quyết định nhất định không được đắc tội với cô .
Đường Tĩnh Vân cười với Trần Triệu Tường, đưa tay ra, nói: "Anh Tường, mời."
"Mời." Trần Triệu Tường cũng cười với Đường Tĩnh Vân.
Hai người cùng nhau lên lầu, để lại một đám người suy đoán về thân phận của Đường Tĩnh Vân.
1: Tạm xa nhau
Những ngọn đèn pha lê lộng lẫy trong phòng tỏa ánh sáng mê người, những món đồ trang trí xung quanh, không món nào là không phải hàng cao cấp, khiến cả căn phòng trông nguy nga tráng lệ lại hoành tráng, nhưng chỉ là trong mắt Khương Diệp lúc này, thứ chói mắt nhất lại là cô gái vừa bước vào.
Cảm giác ở nhà ngày thường không rõ lắm, đêm đó lại quá vội, khiến anh khó nhận ra, lúc này mới phát hiện, so với sự lười nhác và lạnh nhạt ngày thường, cô cũng có thể lộ ra vẻ tươi sáng như thế, đôi mắt đen láy, sáng ngời có thần, mang theo sự tự tin tràn đầy, khiến anh có ảo giác như đang thấy người mẹ sống một mình ở Hồng Kông cũng như sở hữu tập đoàn tài chính Nhất Phương sau khi ly hôn của mình.
Đường Tĩnh Vân tính mình mới ra ngoài chưa đầy mười phút, mà hai người đã nói xong tất cả mọi chuyện, thật sự là hiệu suất cao trước nay chưa từng có, nhìn chiếc mặt nạ luôn vui vẻ của Chu gia vỡ vụn, để lộ sự kích động khác với vẻ ngoài hay thể hiện ra, cô liền đồng cảm với Chu gia từ tận đáy lòng, tính tình người đàn ông Khương Diệp này cô ít nhiều cũng hiểu được mấy phần, luôn là kiểu cả nửa ngày cũng không rặn ra được chữ nào, lúc anh không muốn nói tuyệt đối có thể khiến bạn bực bội tới chết!
Cô đoán không sai, kể từ sau khi cô chủ động ra ngoài, Chu gia liền phát hiện Khương Diệp vốn còn có chút biểu cảm giống con người thì trong nháy mắt liền biến thành một cỗ máy không tình cảm, cho dù ông ấy nói gì, anh cũng chỉ lắc đầu hoặc gật đầu, lúc thỉnh thoảng có thể nghe thấy một chữ “Được”, thì sẽ có cảm giác kinh ngạc vui mừng như thể có tiền từ trên trời rơi xuống.
Đối với cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng mình, Chu gia chỉ có thể âm thầm che mặt, giới hạn của con người quả nhiên là không có giới hạn cuối. Đã từng tiếp xúc với nhiều người như vậy, nhưng đây thật sự là lần đầu tiên gặp phải người trẻ tuổi có thể khiến ông ấy không nói nên lời, thật không biết con nhóc nhà họ Đường chung sống với người đàn ông này thế nào?!
Khương Diệp nhìn thấy Đường Tĩnh Vân tao nhã bước từng bước tới, sau đó rất tự giác ngồi xuống bên cạnh mình, lúc nghiêng người ngồi xuống còn khẽ mấp máy môi với mình, nếu anh không đọc lầm, thì đó chắc là hai chữ “mặt đơ”? Khóe môi anh liền khẽ cong lên.
Hai chữ “mặt đơ” này không phải là lần đầu tiên anh nghe thấy, bình luận này những người khác ít nhiều cũng đã từng đề cập qua, nhất là sau khi anh tham gia một bữa tiệc với khuôn mặt sa sầm. Anh quả thực không thích cười, cũng lười giao lưu với người khác, ai cũng có tư cách nói anh mặt đơ, duy chỉ có người phụ nữ nhỏ bé này là không được, anh nhớ là trước giờ mình chưa từng khiến cô gượng gạo mỗi lần ở trước mặt cô mà!
Chu gia thoáng nhìn anh, khóe miệng hơi nhếch lên, trong lòng lần nữa không nhịn được dâng lên sự kinh ngạc, kinh ngạc về việc anh vậy mà lại biết cười với nhóc Đường! Trong đó dường như còn thêm thứ gì đó, nhớ tới việc hình như anh ở nhà nhóc Đường, trong lòng ông ấy liền sinh ra vài suy nghĩ hoang đường, nhưng liền lập tức đè xuống, gia thế Khương Diệp đã định hai người không thể!
Có Đường Tĩnh Vân ở đây, mặc dù cô không phải người nói nhiều, nhưng có sự điều tiết giữa chừng này của cô, khung cảnh cuối cùng cũng có chút màu sắc.
Chu gia ném cho Trần Triệu Tường một ánh mắt ý bảo “Làm rất tốt”, Triệu Tường không hổ là người kế thừa của mình, mắt nhìn quả nhiên rất đúng!
⬅ Trước Tiếp ➡