Trần Triệu Tường nhìn cảnh tượng này cuối cùng cũng thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhìn cảnh tượng lạnh ngắt vừa rồi, cùng dáng vẻ Chu gia cầm tách trà nhấp một ngụm với vẻ mặt bình thường nhưng gân xanh trên tay lại nổi lên, thì cũng có thể nhìn thấy được phần nào lúc đó.
Đường Tĩnh Vân cũng coi như là nhìn ra, đây nào có phải là bảo cô lên uống trà, rõ ràng là gọi cô lên giải cứu!
Cuối cùng nói chuyện thêm lát nữa, Đường Tĩnh Vân mới đứng dậy nói tạm biệt, Chu gia đứng dậy tiễn tới cửa, sau đó Trần Triệu Tường tiễn hai người một mạch tới cửa quán bar Lâm Tuyền, cho họ đủ mặt mũi.
2: Tạm xa nhau
Trần Triệu Tường nhìn hai người tay trong tay rời đi, bóng lưng trông hài hòa lạ thường, nam thì rộng lớn, nữ thì yểu điệu, hai người rất gần nhau, nhìn từ phía xa giống như một cặp vậy, rồi anh ta lắc đầu, xoay người đi trở lại lên lầu.
Chu gia vẫn đang uống trà, nghe thấy tiếng mở cửa không thèm ngẩng đầu lên hỏi, “Đi rồi?”
“Phải.” Trần Triệu Tường lên tiếng.
“Cảm thấy thế nào?” Chu gia tiếp tục hỏi.
“Sóng sau đẩy sóng trước, người trẻ tuổi bây giờ, khó lường!” Trần Triệu Tường cảm khái hai câu, “Khí thế trên người Khương Diệp kia, vừa nhìn liền biết chính là được tôi luyện ra từ máu và sức chịu đựng, con cháu của những gia đình quý tộc chưa chắc thoải mái hơn những người như chúng ta bao nhiêu, còn có Đường Tĩnh Vân kia, cũng điềm tĩnh có chút thấy là sợ, không có chút gì là sôi nổi tùy tiện mà các cô gái ở độ tuổi này nên có, lúc nói chuyện tôi còn cho rằng là cùng thế hệ với người.”
Chu gia gật đầu, Khương Diệp đó cũng chỉ thế mà thôi, tất cả những gì bẩm sinh đều bày ra trước mắt, còn Đường Tĩnh Vân thì lại giống như viên ngọc bích được chạm trổ, ẩn dưới một tảng đá cứng rắn, sớm muộn gì cũng có một ngày bay vút lên trời, và bây giờ tảng đá cứng rắn đó đã nứt ra một khe hở, để lộ ra sự rực rỡ của viên ngọc bích.
Ông ấy nhớ cô nhóc đã cứu mình một mạng năm đó vẫn còn có chút bốc đồng, vậy mà chớp mắt đã trở nên chín chắn như vậy, còn mình thì cũng già rồi, trong lòng liền có chút cảm khái.
Chu gia chìm đắm trong hồi ức về những chuyện cũ không nói nữa, Trần Triệu Tường thấy ông ấy không nói nữa thì lặng lẽ thêm nước cho ông ấy, sau đó cung kính đứng đợi phía sau.
----
Ở một bên khác, hai người bước đi trên đường phố lớn lúc chạng vạng, đã thu hút không ít sự chú ý của những người trên đường, nam thanh nữ tú, đi cùng nhau giống như một đôi tình nhân đang trong thời gian yêu đương cuồng nhiệt, là một đôi tạo hóa tạo nên.
Hai người cách rất gần, Khương Diệp vốn không quen cách gần như vậy, nhưng không biết vì nguyên do gì, chắc có lẽ là do trải qua những ngày bình dị nhưng ấm áp này, đã khiến anh quen với việc có hơi thở của một người phụ nữ bên cạnh như thế, sau đó không biết ma xui quỷ khiến gì, anh lại đưa tay nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh.
Đường Tĩnh Vân sững sờ, nghiêng đầu nhìn anh theo bản năng, chỉ thấy mặt anh không biểu cảm, người không biết sẽ cho rằng tâm trạng anh tệ cỡ nào, mắt nhìn phía trước, vẻ mặt thì kiểu tôi không làm gì hết, nhưng đôi mắt sắc bén của cô lại nhìn thấy tai anh ửng đỏ, liền không nhịn được mím môi cười, sau đó để mặc anh nắm tay mình.
Khương Diệp cảm giác được sự thả lỏng trên tay, khóe môi liền không nhịn được lặng lẽ cong lên, hóa ra cảm giác nắm tay cô đi trên đường phố lại tuyệt như vậy.
Anh nhớ tới cô trên bàn rượu hôm nay, một người phụ nữ nhỏ bé sống qua ngày đoạn tháng trong ngày thường kia vậy mà cũng có mặt táo bạo chói mắt như vậy, trong lòng càng cảm nhận được sự khó nắm bắt của cô, nếu là trước đây, anh sẽ vui khi nhìn thấy mọi mặt của cô, nhưng lúc này anh lại không thể đè nén được sự lo lắng đang dâng lên trong lòng, như thể báu vật mình phát hiện trước nhất đang sắp tỏa sáng và bị người khác chú ý vậy, cảm giác như thế, rất tệ.
Cho nên anh liền nhanh chóng đưa ra quyết định rằng phải có được cô, như thế mới có thể yên tâm.
Trong lòng Đường Tĩnh Vân có chút tò mò, rốt cuộc Khương Diệp đã nhìn trúng cô cái gì nhỉ?
Cô không biết ngoài có một loại tình cảm gọi là vừa gặp đã yêu, còn có một loại tình cảm gọi là lâu ngày sinh tình, và sự chung sống của hai người họ, lại là trùng hợp tới phù hợp, bởi vì sự bất ngờ đẹp đẽ vào lần gặp đầu tiên, liền không tự chủ mà thu hút nhau, sau đó hai người ở cùng một mái hiên, hạt giống tình cảm liền nhanh chóng bén rễ trong lòng cô.
3: Tạm xa nhau
Cô cũng không biết, sức quyến rũ trên người cô bao lớn, chỉ là khí chất lắng đọng theo năm tháng đã khiến cô vốn có vẻ ngoài nổi bật này càng thêm sắc sảo khó tả, giống như một vò rượu lâu năm, đậm đặc ngọt ngào, dư vị vô tận. Lúc đầu có lẽ không hiện rõ, nhưng càng chung sống lâu ngày càng khó mà bỏ qua hương thơm trên người cô.
Kiểu đàn ông như Khương Diệp, sẽ không thích kiểu búp bê sứ mỏng manh yếu đuối cần cẩn thận che chở, tính cách anh vốn lạnh nhạt nên không thể nhân nhượng chiều theo, còn những người phụ nữ mạnh mẽ kia, lại không thể cho anh sự ấm áp của nhà, chỉ có thể làm đôi vợ chồng bằng mặt không bằng lòng. Anh may mắn khi gặp được Đường Tĩnh Vân, một người phụ nữ có thể mạnh mẽ không cần dựa vào ai, lại có thể xuống được phòng bếp ở nhà.
Anh không phải người giỏi nói chuyện, chỉ cần trừng mắt là sẽ khiến người khác ngoan ngoãn câm miệng, anh không phải không biết nói, mà là lười nói, anh đã mất đi sự hứng thú đối với rất nhiều thứ trên thế gian này.
Hai người tay trong tay đi trên đường phố lớn, khóe môi Đường Tĩnh Vân cong lên ý cười nhàn nhạt, kiếp trước cũng như kiếp này, cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có những ngày tháng yên bình như thế, có thể nắm tay một người, bước đi trên đường phố lớn.
“Cẩn thận ——”
Khương Diệp vòng tay qua eo cô, nhanh tay lẹ mắt dẫn cô tránh khỏi nước dơ bắn lên, hoá ra là có hai chiếc Audi chạy như bay qua, làm nước đọng ven đường bắn tung toé.
Đường Tĩnh Vân nhíu mày, người lái Audi ở thành phố Ngân Lâm không nhiều lắm, hơn nữa nhìn biển số xe này thì là ở nơi khác, nhưng tiếp theo đó suy nghĩ của cô lại bị bàn tay lớn nóng rực đặt trên eo kia cắt ngang, sau động tác tránh vừa rồi, Khương Diệp chưa từng buông tay ra, ngược lại còn gần như ôm cô vào lòng mình, chỉ cần cúi đầu là có thể mơ hồ ngửi thấy mùi hương trên người cô.
Đường Tĩnh Vân nhớ tới đêm hai người lần đầu gặp nhau, khoé miệng liền không nhịn được nở nụ cười, đưa tay chỉ vào ngực anh, rồi đẩy anh ra, “Tôi nhớ người nào đó hình như cũng đã từng ôm tôi như vậy, lúc đó còn nói thế nào nhỉ, hình như là nói tới lúc nào đó sẽ để tôi dê lại?”
Mặt Khương Diệp liền cứng đờ, lúc đó anh cũng chưa từng nghĩ hai người sẽ có qua lại sau này, căn bản là không đặt câu nói đó trong lòng, bây giờ được cô nhắc lại, trong lúc nhất thời liền lúng ta lúng túng không nói nên lời, nhìn biểu cảm cười như không cười trên mặt Đường Tĩnh Vân, thế là liền nắm tay cô đặt lên eo mình, rồi nói với vẻ vô lại, “Vậy, cho cô dê lại này.”
Đường Tĩnh Vân mắc cười nhìn người đàn ông đã thay đổi thành một người khác trước mặt mình, dùng ngón tay khẽ nhéo eo anh, cười nói, “Sao đều cảm thấy là tôi thiệt vậy.”
Khương Diệp cảm nhận được động tác thân mật của cô, nghe vậy liền không nhịn được cười, gật đầu nói, “Nếu cô cảm thấy thiệt, có thể dê thêm mấy lần nữa, tôi không ngại đâu.”
Đường Tĩnh Vân cong môi cười, cảm giác thế này hình như thật sự không tệ nha.
Ngay vào lúc hai người nói chuyện, thì điện thoại trên người Khương Diệp vang lên, tiếng chuông trầm thấp cắt đứt bầu không khí giữa hai người, Khương Diệp thoáng bất mãn móc điện thoại của mình ra, sau khi nhìn thấy ID người gọi tới trên màn hình, thì sắc mặt liền trở nên thận trọng, sau đó nghe máy trước mặt Đường Tĩnh Vân.
Câu anh nói rất ngắn, đơn giản chỉ vài từ kiểu như “Ừm”, “Vâng”, tiếp theo đó thì cúp máy, chỉ là tai Đường Tĩnh Vân nhạy, nên đã mơ hồ nghe thấy không ít nội dung bên trong cuộc điện thoại.
Khương Diệp tiếc nuối hít vào một hơi, “Chuyện tôi phụ trách xảy ra chút việc ngoài ý muốn, cấp trên bảo tôi đi xử lý.” Dừng một chút, anh lại nói, “Chỉ mấy ngày là có thể xử lý xong.” Lần đầu tiên anh cảm thấy xa nhau không phải là chuyện vui vẻ gì.
Đường Tĩnh Vân mím môi cười, “Đi sớm về sớm.”
Anh cũng cười, “Biết rồi.”
Một lời giao hẹn ai cũng biết, và cả hai đều rõ lời hứa trong câu nói của đối phương.
1: Lần đầu bộc lộ dị năng
Khương Diệp rời đi, Đường Tĩnh Vân nhìn bóng lưng vội vàng không quay đầu lại của đối phương, trong mắt liền hiện lên ý cười, người đàn ông này, rõ ràng cô đã nhìn thấy chút không nỡ lộ ra trong mắt anh, nhưng bóng lưng rời đi lại dứt khoát và không do dự như vậy, thế là trong lòng liền cảm thấy đối phương và mình đã khớp nhau không ít.
Cô không quen với dáng vẻ hai mắt đẫm lệ, thổ lộ tâm sự trước lúc xa nhau của những chàng trai cô gái kia, cô biết, mình không phải như những người phụ nữ nhỏ bé có thể yên phận chờ ở nhà tiếp nhận sự nuôi dưỡng của người đàn ông, cô là một người phụ nữ đầy dã tâm, giống như kiếp trước âm mưu chiếm đoạt nhà họ Đường, ngoại trừ tình thế bắt buộc, nếu không có dã tâm cô cũng không cần phải tính toán trăm phương ngàn kế như vậy.
Mặc dù kiếp này cô không muốn nhà họ Đường nữa, nhưng cô có kế hoạch lớn và hoài bão của mình, nếu thật sự ở bên một người đàn ông, vậy thì cô tin, việc xa nhau như thế này là lẽ thường tình tất yếu, nếu mỗi lần xa nhau đều bịn rịn khó tách rời, vậy thì sẽ là một tai họa.
Đưa mắt nhìn Khương Diệp rời đi dưới ánh chiều tà, khóe môi cô nở nụ cười, đút hai tay vào túi, gọi một chiếc taxi trở về khu dân cư mình sống với tâm trạng vui vẻ.
Chỉ là, lúc nhìn thấy hai chiếc Audi mang biển số nơi khác không ăn nhập gì với khu dân cư cũ kỹ, thì tâm trạng vui vẻ của cô trong nháy mắt liền trở nên u ám, khuôn mặt vốn nở nụ cười cũng lập tức tối sầm lại.
Đường Tĩnh Vân vuốt thẳng nếp nhăn trên áo sơ mi, sau đó đút hai tay vào túi, bước từng bước lên cầu thang, chiếc cầu thang cũ kỹ thoạt nhìn có loại cảm giác cũ xưa già nua, và trong bóng lưng cô ít nhiều cũng đã mang theo chút thăng trầm, cô lặng lẽ mím môi, mặc dù sớm biết có một vài chuyện không thể tránh khỏi, nhưng khi ngày này thật sự tới, trong lòng cô ít nhiều vẫn có chút bất lực, tính toán thời gian, dựa vào thế lực của nhà họ Đường, thì quả thực có thể tìm tới nơi này.
Cô đứng trước cửa nhà, để ý thấy ổ khóa nhà mình đã có dấu vết bị mở, xuyên qua khe hở, ánh sáng bên trong lọt ra ngoài. Cô không khỏi cười tự giễu, chuyện quái gì thế này, rõ ràng là nhà cô, vậy mà người khác lại vào vô cùng thuận lợi, còn cô thì lại do dự hết lần này tới lần khác. Một sự phẫn nộ khó tả và bức xúc dâng lên trong lòng, làm cho đôi mắt phượng gáy kia của cô nhất thời đỏ lên.
Mà đúng lúc này, cô lại phát hiện một cảnh tượng khiến cô hoảng sợ!
Cô chỉ cảm thấy cánh cửa trước mặt mình bắt đầu dần dần trở nên trong suốt, kể từ lúc trở nên mỏng đi, nhìn thấu kết cấu bằng gỗ, rồi lan ra từng tấc một, theo thời gian trôi, trước mắt cô sáng lên, sau đó chầm chậm hiện ra khung cảnh trong nhà, một người đàn ông đang ngồi trên chiếc sofa cũ kỹ tồi tàn, sau lưng ông ta có bốn người đàn ông vạm vỡ mặc vest đen đang đứng.
Giây tiếp theo, cảnh tượng trước mắt cô biến mất, trước mắt cô vẫn là cánh cửa gỗ bình thường hàng ngày, nếu có người đi ngang qua, chỉ sẽ cho rằng có một người phụ nữ đứng ngây ngốc trước cửa mấy phút, nhưng không ai biết, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, thế giới Đường Tĩnh Vân đã xảy ra sự thay đổi kinh thiên động địa.
Cô hít một hơi thật sâu, đè nén sự khiếp sợ trong lòng, cô cảm thấy mình tốt xấu gì cũng là người đã sống dưới lá cờ đỏ hơn ba mươi năm, không ngờ rằng không chỉ gặp loại chuyện kỳ dị như sống lại, vậy mà lại còn có được năng lực có thể nhìn thấu, chỉ là, năng lực nhìn thấu này dùng để làm gì? Suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu cô, chính là có thể nhìn thấu cơ thể Khương Diệp lúc anh không cởi quần áo, nhưng ngay sau đó liền lập tức bị suy nghĩ của mình làm cho xấu hổ.