2: Lần đầu bộc lộ dị năng
May mà cô cũng là một người từng trải có tâm lý hơn 30 tuổi, nên vẫn chưa tới mức mất bình tĩnh, sau khi điều chỉnh lại tâm trạng, đè nén lòng hiếu kỳ muốn nghiên cứu năng lực này của mình, trên mặt liền nở nụ cười lạnh, sau đó nhấc chân đạp mạnh vào cửa, quả nhiên cửa không có đóng chặt, bị cô đạp một cái, thì đập vào tường rồi phát ra một tiếng “rầm” lớn.
Cảnh tượng trong nhà giống hệt với cảnh tượng cô đột nhiên nhìn thấu thấy được, một ông già hơn năm mươi tuổi với mái tóc chải chuốt tỉ mỉ ngồi trên sofa, đứng phía sau ông ta là bốn người đàn ông vạm vỡ mặc vest đen trông như vệ sĩ, năm người nghe thấy tiếng cửa nện, đều nhanh chóng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Ngoài cửa, xuất hiện bóng dáng của một cô gái.
Bóng cô khuất trong bóng tối của chiếc cầu thang cũ kỹ phía sau, thân hình gầy gò hiện lên chút yếu ớt và thăng trầm, cô đút một tay vào túi, tay còn lại thì cúi người phủi nhẹ lớp bụi chẳng hề tồn tại trên chân, sau đó mới đứng thẳng dậy, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt phượng nhướng lên, khóe môi nở nụ cười khẩy, “Đêm hôm khuya khoắt, tôi còn nói chắc là mấy con chuột bẩn thỉu nào đó đã vào nhà, hóa ra là mấy con chó à!”
Trong mắt ông ta lóe lên tia giận dữ, ông ta đã sống từng ấy năm, chưa từng bị người khác mỉa mai như thế? Nhưng có điều nhớ tới những gì ông cụ dặn dò trước đó, ông ta vẫn là kiềm nén lại cơn giận của mình, khoác tay cản đám vệ sĩ muốn bước tới động tay động chân, sau đó quan sát từ trên xuống dưới cô gái lạnh lùng trước mặt nói, “Cô chính là Đường Tĩnh Vân à?”
Đường Tĩnh Vân cười khẩy một tiếng, “Đã vào nhà tôi, còn có mặt mũi hỏi tôi là ai? Chẳng lẽ trước đó ông không điều tra thân phận chủ nhà này khi vào?”
Ông già đó nhất thời bị những lời cô nói làm nghẹn họng không nói nên lời.
Đường Tĩnh Vân hừ lạnh, đi tới bàn ăn kéo một chiếc ghế dựa ra, rồi ngồi xuống đối diện cách ông già đó không xa, hai chân bắt chéo một cách tự nhiên, mười ngón tay thì đặt lên đùi mình, bộ dạng ung dung tự tại. Cô biết ông già này, họ Tần, là quản gia chính của nhà họ Đường, cũng là thuộc hạ đáng tin nhất của ông cụ nhà họ Đường, nghe nói đã làm quản gia cho nhà họ Đường mấy chục năm, cho dù là Đường Chí Khiêm thì cũng phải cung kính gọi ông ta một tiếng “chú Tần”.
Kiếp trước chính ông ta đã dẫn người chặn ở cửa hàng chỗ cô làm bán thời gian rồi dẫn cô đi, sau đó dựa vào kỹ năng diễn xuất như ảnh đế cùng những lời nói làm rung động lòng người, thành công nắm được điểm yếu của cô, lừa cô về nhà họ Đường, rồi gián tiếp khiến cô đi chệch hướng khi còn sống ở kiếp trước. Không ngờ rằng kiếp này mặc dù đã né chỗ làm bán thời gian kia, nhưng vẫn bị quản gia Tần tìm tới.
Quản gia Tần có chút kinh ngạc nhìn động tác bình thản của Đường Tĩnh Vân, cô gái này dường như chưa từng kinh ngạc bởi vì mấy người xa lạ xuất hiện trong nhà mình dù chỉ là một chút, cũng không vì mấy người đàn ông vạm vỡ phía sau ông ta mà sợ hãi, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và hờ hững, cô gái này dường như không giống như những gì ông ta điều tra.
Lúc đầu ông ta không hề đặt cô gái này trong lòng, sau khi có được tư liệu điều tra, phát hiện cô gái này mặc dù trưởng thành và lanh lợi hơn những bạn bè đồng trang lứa, nhưng cũng chỉ có thế mà thôi, chưa từng trải qua quá nhiều sự thất bại và mài giũa, suy cho cùng cũng không khó xử lý bằng những người đã thực sự trải qua những thăng trầm trong xã hội. Ông ta vốn cho rằng giải quyết cô chỉ là một chuyện rất đơn giản, nhưng bây giờ xem ra, mọi thứ vẫn cần phải tính toán lại từ đầu.
“Đường tiểu thư, hình như cô không có chút tò mò gì về việc tôi tới nhỉ?” Hai người trầm mặc một lúc lâu, sau đó vẫn là quản gia Tần lên tiếng trước, phá tan bầu không khí giằng co trong nhà.
3: Lần đầu bộc lộ dị năng
Đường Tĩnh Vân nâng mí mắt nhìn ông ta, rồi nhàn nhạt nói, “Có gì để mà tò mò chứ, dù sao thì người thân của tôi cũng chết hết rồi, chẳng lẽ là người do người cha hèn hạ đã để tôi mang tiếng con hoang không cha hơn hai mươi năm trời phái tới?”
Ánh mắt sắc bén đó khiến tim quản gia Tần vô thức thắt lại, tiếp theo đó thì bị lời cô nói làm cho nghẹn họng, ông ta khụ một tiếng, “Cô Đường, tôi nghĩ cô nhất định là đã có hiểu lầm với cha cô, năm đó….”
Đường Tĩnh Vân ngắt lời ông ta, sống lại lần nữa, cô đã không còn muốn nghe những lời trau chuốt khiến người khác buồn nôn đó nữa rồi, thổi phòng cha cô thành một người đàn ông đầy tình cảm, yêu thương sâu sắc nhưng lại không thể yêu, chỉ có thể nhớ con gái trong nỗi đau vô tận, những lời như thế nghe một lần đã đủ làm bẩn lỗ tai rồi, nghe hai lần chính là vấy bẩn nhân cách cô, “Có gì mau nói, không nói thì mau cút, tôi cảm thấy làm người vẫn là nên thành thật một chút, ông không sợ những người nằm dưới đất kia trở về tìm ông à?”
Quản gia Tần khựng lại, ông ta cảm thấy ánh mắt cô gái trước mặt này rất sắc, không giống những cô gái ở độ tuổi này nên có chút nào, cuối cùng liền đi thẳng vào vấn đề nói, “Đường tiểu thư, tôi họ Tần, là quản gia của nhà họ Đường ở kinh đô, ông cụ ở nhà đã biết chuyện cô lưu lạc bên ngoài, hy vọng đón cô về kinh đô nuôi dưỡng, nhà họ Đường vẫn là cần phải cung cấp tiền cô đi học và sinh hoạt.”
Đường Tĩnh Vân cười nhạo một tiếng, hai mươi năm trước làm gì? Sao không xuất hiện vào lúc cô trải qua những tháng ngày khó khăn cực khổ? Bây giờ lúc cô đã trưởng thành, có tay có chân có thể nuôi sống thì chạy ra, là có ý gì? Nếu không phải có mưu đồ với chiếc nhẫn ngọc trong tay cô, thì có trời mới biết nhà họ Đường liệu có quan tâm tới sống chết của cô không! Kiếp trước chắc cô là một kẻ ngốc, nên mới bị dăm ba câu này dụ dỗ.
Quản gia Tần thấy vẻ mặt cô hờ hững, không muốn nói chuyện, liền nhất thời cảm thấy khó giải quyết, tiếp tục nói, “Đường tiểu thư, mẹ cô họ Lưu, nhưng lại để cô họ Đường theo họ cha cô, có lẽ bà ấy nhất định là hy vọng cô có thể nhận tổ quy tông, cô cần gì phải bướng bỉnh như vậy, nếu mẹ cô còn sống, nhất định cũng sẽ hy vọng cô đồng ý.”
Đôi mắt phượng của Đường Tĩnh Vân nhướng lên, khóe môi nở nụ cười, “Quản gia Tần đúng không, mẹ tôi đã chết hai mươi năm rồi, tôi cũng không biết rốt cuộc bà ấy là có ý gì, không bằng ông xuống dưới đất hỏi mẹ tôi đi, sau đó báo mộng trả lời tôi.” Trước đây cô vốn còn do dự, chính bởi vì nguyên nhân này mà cuối cùng trở về nhà họ Đường, thứ mẹ cô để lại cho cô cũng chỉ có cái tên như thế, cho nên cho dù ông ngoại, bà ngoại có tức chết cũng chưa từng đổi họ cho cô.
Thật là một cô gái cứng đầu cứng cổ, có vẻ như chín chắn hơn người bình thường rất nhiều, cho dù ông ta có nói gì thì cũng có thể nói lại, lời nói đầy sắc bén và gai góc, còn lúc im lặng lắng nghe, thì đôi mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt kia lại bày tỏ sự khinh thường không đáng để ý tới, khiến ông ta nhất thời có chút khó mà ra tay, giống như quay về lúc ông ta còn trẻ theo ông cụ ra ngoài nói chuyện làm ăn, và đang đàm phán với người đàm phán có kinh nghiệm phong phú, trước khi tới ông ta cũng không đặt cô trong lòng, bây giờ mới cảm thấy mình quá sơ ý rồi.
“Không nói nữa? Vậy thì mời rời đi cho.” Đường Tĩnh Vân vẫn giữ nguyên động tác ban đầu, ý tứ đuổi khách rất rõ ràng.
Quản gia Tần trầm mặc mấy phút, cũng cảm thấy e là hôm nay không đạt được mục đích rồi, “Đường tiểu thư, đừng hành động theo cảm tính.” Sau khi để lại câu nói như thế, thì dẫn bốn vệ sĩ của mình rời đi.
Đường Tĩnh Vân nhếch miệng cười, giễu cợt nói, “Đây là trò gì!”
1: Lại tìm đến nhà
Sau khi quản gia Tần và những người khác rời đi, Đường Tĩnh Vân bước tới đóng cửa lại, sau khi xác nhận vài lần, lúc này cô mới ngồi xuống chiếc ghế gần đó, cầm một quyển sách trên bàn lên, đây là quyển sách cô mượn về cho Khương Diệp đọc cho đỡ buồn.
Cô nhìn quanh một lượt, cô không khỏi nheo mắt mỉm cười, người đàn ông đó "sống chung" với cô chưa lâu, trong nhà dường như đã mang đầy vết tích về sự tồn tại của anh, hơn nữa phần lớn đều do cô mua về.
Cô gạt bỏ suy nghĩ, đưa mắt nhìn vào quyển sách trên tay, thẫn thờ nhìn vào bìa sách, một phút, hai phút, ba phút... quyển sách vẫn như cũ, không có chút thay đổi nào, cô không khỏi tự hỏi cảnh tượng nhìn xuyên qua cánh cửa vừa rồi có phải là do mình bị ảo giác hay không, cô mím môi rồi tiếp tục cúi đầu tập trung vào quyển sách trên tay.
Cô cảm thấy trong đầu có thứ gì đó mát lạnh đang chuyển động, có vẻ như đang chảy theo luồng suy nghĩ của cô, sau đó cảm giác mát lạnh đó chạy vào mắt cô, một cảnh tượng thần kỳ lại xuất hiện, mắt cô xuyên qua trang bìa quyển sách, xuyên qua từng trang sách, cô nhìn thấy một lời chú thích nhỏ ở trang cuối quyển sách, chữ quá nhỏ nên cô nhìn không rõ, sau đó cô cảm thấy hàng chữ đó được phóng lớn ở trước mắt, trở nên rất rõ ràng.
Hình ảnh trước mắt lại thay đổi, cô nhận thấy mình lại đang nhìn chằm chằm vào bìa sách, cô nhanh chóng lật đến trang cuối cùng, nhìn vào hàng chú thích nhỏ trên đó. Cô hít thở thật sâu, cái này giống hệt những gì cô vừa thấy lúc nãy!
Cô ném cuốn sách lên bàn, dựa người vào lưng ghế, ngẩng đầu lên, hít thật sâu vài hơi, sau đó khẽ cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, cưới đến cuối nước mắt đã rơi xuống.
Cô không ngờ ông Trời không chỉ cho cô may được được tái sinh trở về, có cơ hội thay đổi cuộc đời mình, mà còn tặng kèm cho cô khả năng đặc biệt có thể nhìn thấu đồ vật, đây có phải là sự bù đắp của ông Trời không? Bù đắp cho những khó khăn của cô ở kiếp trước, cô bị mắc kẹt trong vũng lầy cố gắng tiến về phía trước, cuối cùng cho dù nắm được trong tay nhà họ Đường thì vẫn không thể khá hơn được.
Cô nhớ lại vụ tai nạn xe ở kiếp trước, chẳng biết đó là do con người gây ra hay là ngẫu nhiên, lồng ngực cô bỗng cảm thấy ngạt thở, cô ôm ngực hít thở khó khăn, thều thào nói: "Hơ, đúng là thời vận thay đổi, không ngờ Đường Tĩnh Vân tôi lại có ngày gặp may mắn!" Cô chợt nhớ lời quãng thời gian được trùng sinh, cô cảm thấy các giác quan của mình khá nhạy cảm, e là có liên quan đến khả năng đặc biệt này, có lẽ đó là điềm báo của sự thức tỉnh, hôm nay vì sự tức giận của cô nên đã được thức tỉnh.
Đột nhiên cô cảm thấy nhà họ Đường cuối cùng cũng đã làm được điều gì đó tốt đẹp.
Chuyện người nhà họ Đường đến đã không thể làm phiền đến cô nữa, cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc nhận con nhận cháu này và cũng đã có cách đối phó, dù gì ở kiếp này cô không có ý định chen chân vào nhà họ Đường nữa, có những việc trở nên rất dễ giải quyết.
Tâm trạng của cô rất tốt, cô tiếp tục nghiên cứu về khả năng đặc biệt của mình, từ quyển sách, đến cái bàn, rồi đến bức tường dày, cô nhận ra rằng những thứ càng mỏng thì càng dễ nhìn xuyên qua, sẽ tốn ít thời gian hơn, cô phải mất nhiều thời gian hơn cho chiếc bàn, còn bức tường, nó thực sự rất khó khăn, cô phải mất hơn mười phút mới có thể nhìn xuyên qua nó, kết quả thứ đập vào mắt là hai cơ thể trắng trẻo đang quấn lấy nhau trên giường, cô không khỏi bối rối.
Tính từ kiếp trước đến nay, cô đã lâu không về đây, nên thực sự không nhớ rõ hàng xóm sống bên cạnh mình là ai, cũng không ngờ hàng xóm của mình lại phóng khoáng như vậy, mới buổi chiều mà đã không kiềm lòng được bắt đầu tập thể dục rồi, cũng may kiếp trước cô cũng thấy quen những cảnh lộn xộn như thế này nên cũng không cảm thấy xấu hổ hay đỏ mặt.