⬅ Trước Tiếp ➡
Thư ký Cứ ở chung phòng với cô. Cô ấy đi từ trong nhà vệ sinh ra, đã trang điểm xong ở bên trong rồi.
"Đi, chúng ta đi dạo một chuyến " Thư ký Cứ xách túi, kéo Lạc Kỳ ra ngoài.
"Cô ơi, không phải trước đây cô từng đến Tô Thành công tác rồi à? Cô không ra ngoài đi dạo ạ?"
"Chưa. Bọn cô toàn ở vùng mới được khai thác, đây là lần đầu ở trong phố xá sầm uất đấy " Trước đây, giám đốc Tưởng đi gặp bạn cũng cho bọn họ nghỉ, nhưng mà trong đoàn công tác chỉ có mình cô ấy là phụ nữ, cô ấy không muốn đi xe như thế. Cô ấy chỉ vùi mình trong phòng khách sạn, không xem phim thì cũng gọi video với con trai.
Họ đi từ trong khách sạn ra, đường phố bên ngoài rộn ràng, rực rỡ.
Trừ những ngày đầu năm mới, quanh năm, lúc nào Tô Thành cũng náo nhiệt, chật chội. Vào những mùa du lịch, thành phố lại càng đông hơn.
Hai người tán gẫu, nói một hồi lại nói đến Tưởng Thịnh Hòa.
"Cô ơi, ngày nào cô cũng làm việc chung với giám đốc Tưởng, có áp lực lắm không ạ?"
"Có chứ " Thư ký Cứ cười "Em không thấy cô ngang ngược thế này à? Đều là di chứng từ ông chủ Tưởng ra đấy Ai bảo tiền lương cao chứ, áp lực lớn hơn nữa cô cũng chỉ có thể nhịn. Nhưng mà, nói có lương tâm thì, trong đám chủ cả, giám đốc Tưởng đã được xem như tốt nhất rồi. Như bây giờ này, chúng ta có thể thoải mái mà đi dạo phố "
Trong lúc tán gẫu, hai người đã đi đến phần đường dành cho người đi bộ dọc con sông ở cạnh nhà Lạc Kỳ.
Đèn ở đây vừa được bật, màu xanh tối và màu vàng ám cùng chiếu vào nhau, tô điểm hai bên bờ sông nhỏ.
Lạc Kỳ chỉ về phía trước "Đi qua cây cầu đá, nhà của em nằm ngay trong cái ngõ kia, căn nhà tựa vào bên sông chính là nhà em."
Thư ký Cứ nhìn căn nhà tường trắng, ngói xanh, hâm mộ không thôi. Cô ấy là người phương Bắc, từ nhỏ đã thích Giang Nam mưa bụi, ý họa tình thơ, nhất là với loại nhà xây gần sông này, mở cửa sổ ra là thấy cảnh sắc.
"Đợi em kết hôn rồi cô đến nhà em chơi Hồi còn bé, cô nằm mơ cũng muốn ở loại nhà như vậy "
"Căn nhà này chỉ hợp để check in đi du lịch thôi ạ, nếu để cô ở thật thì có thể cô ở được mấy ngày đã không chịu nổi nữa Độ ẩm cao, nội thất cực kỳ dễ bị mốc, đến cái tủ, cái bàn cũng phải lót. Đợi trời mát mẻ rồi cô đến nhà em ở mấy ngày."
Lạc Kỳ lấy điện thoại di động ra "Chỗ này chụp ảnh đẹp, cô đứng vào đi, em chụp giúp cô "
Hai người vừa đi dạo vừa chụp ảnh, đi chơi hết một vòng thì gần tám giờ rưỡi rồi.
Lúc này, ngoài cửa chính trường cấp ba cách đó ba cây số, Tưởng Thịnh Hòa dừng xe ở ven đường, đợi hơn một tiếng.
Mấy mươi phút nữa lại trôi qua, từ trong trường học, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đi ra, trên cái quần màu đậm còn mấy vết bụi phấn chưa được lau sạch.
Tưởng Thịnh Hòa hạ cửa sổ xe xuống, cười nhạo người đến "Dù anh có thoa bụi phấn khắp người thì cũng không chứng minh được trình độ giảng dạy của anh cao bao nhiêu đâu "
Lục Bách Thanh ngồi vào ghế phụ lái, trở tay thắt dây an toàn "Miệng mồm hai người, em và Tần Mặc Lĩnh đều ngứa đòn như vậy Sao trước đây hai em chưa bị chủ nhiệm lớp hai cậu đánh chết nhỉ?"
Tưởng Thịnh Hòa cười "Tôn sư trọng đạo, nói như anh sao được " Rồi cho xe chạy.
Họ vừa hợp vào dòng xe đã bị kẹt đến mức không thể nhúc nhích.
Tay trái Tưởng Thịnh Hòa gác lên cửa sổ xe, tay kia đặt trên tay lái, quay đầu nhìn Lục Bách Thanh "Không phải là tiết tự học buổi tối à? Sao anh lại đến lớp? Anh lại chiếm dụng thời gian tự học của học sinh để kiểm tra tiếng Anh hả? Học sinh không mắng anh sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡