⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Bách Thanh "... Về sau, em có đến Tô Thành thì đừng tìm anh nữa. Anh muốn sống lâu thêm mấy năm "
Tưởng Thịnh Hòa cười thành tiếng.
Lục Bách Thanh lấy khăn giấy ướt ra, khom người lau vết bụi phấn trên quần "Sao tự dưng em đến Tô Thành vậy?"
Tưởng Thịnh Hòa đỡ trán nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh xoay người lại, đáp "Ký thay cô em một hợp đồng."
"Sức khỏe cô em sao rồi?"
"Chắp vá, không thể lao lực thêm nữa."
Lục Bách Thanh ném cái khăn ướt vào trong thùng rác của xe, lúc xoay mặt thì nhìn thấy kính mắt trên sống mũi Tưởng Thịnh Hòa. Từ ban nãy, anh ấy đã thấy không đúng ở đâu "Em đeo kính gì vậy?"
"Buổi tối lái xe không đeo kính nhìn không rõ lắm." Tưởng Thịnh Hòa hỏi Lục Bách Thanh tối ngày kia có thời gian không "Ngày kia em ký hợp đồng với công ty của Hạ Vạn Trình, buổi tối có tiệc, anh cũng đến đi "
"Anh đi làm gì?"
"Lạc Kỳ cũng ở đó."
Bỗng chốc, trong xe yên tĩnh.
Lục Bách Thanh nhìn Tưởng Thịnh Hòa, không thốt lên được gì.
Tưởng Thịnh Hòa phá vỡ im lặng "Đến lúc đó, em giới thiệu cho hai người làm quen. Sang năm Lạc Kỳ đến Thượng Hải, chắc chắn mấy năm nữa cô ấy vẫn về Tô Thành. Người nhà họ Bùi không phải kiểu dễ gần, chưa chắc cô ấy đã ứng phó được.”
Giữa lúc này lại có thêm mấy giây im lặng.
Anh nói tiếp "Em không thể không kết hôn cả đời. Kết hôn rồi, em có người em cần chăm sóc, còn quan tâm cô ấy nữa là không phù hợp. Hẳn là anh và chị dâu có thể thân thiết với cô ấy, cô ấy cũng có thêm hai người bạn thật lòng thật dạ ở Tô Thành.
Lục Bách Thanh lớn hơn anh, định cư ở Tô Thành nhiều năm, chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới dẫn con trai về Bắc Kinh ở một thời gian. Vợ của Lục Bách Thanh là người gốc ở Tô Thành. Trước đây, vì vợ, anh ấy đã buông bỏ rất nhiều thứ, giao công ty lại cho đoàn đội chuyên nghiệp tiếp quản, đến Tô Thành làm một giáo viên tiếng Anh cấp ba.
Lục Bách Thanh sảng khoái đồng ý "Được, anh sẽ đến "
Đã nhắc đến Lạc Kỳ, anh ấy tiện thể hỏi "Tiền nhà Lạc Kỳ nợ, đã trả hết chưa?"
"Chưa."
Biết được năm nay Lạc Kỳ sắp kết hôn, anh đã không còn quan tâm đến chuyện gia đình của cô nữa.
Anh còn dính vào nữa thì không tốt cho cô.
Lục Bách Thanh chủ động đề xuất "Phía ba mẹ Lạc Kỳ em còn cần anh lén lút giúp đỡ không, em nói thẳng đi."
"Không cần đâụ Sau này chuyện nhà cô ấy là chuyện của Bùi Thời Tiêu, em chỉ giới thiệu anh cho Lạc Kỳ làm quen thôi. Sau này hai người qua lại như thế nào, anh không cần nói với em."
Tưởng Thịnh Hòa đổi chủ đề "Đi đâu ăn đây?"
"Anh mời em ăn đồ nướng. Học sinh của anh bày hàng, ở bên chợ đêm ấy."
"Học sinh của anh bao lớn rồi mà đi bán hàng?"
"Học sinh lứa đầu tiên, tốt nghiệp đại học rồi. Quán nướng ở chợ đêm là nó và bạn học đại học mở chung hồi còn đi học, bán rất chạy, bây giờ là nghề tay trái. Bình thường anh hay đến ngồi chỗ quán nó."
Tưởng Thịnh Hòa gật đầu, nói "Làm giáo viên cũng không tệ đấy "
"Đúng là không tệ." Lục Bách Thanh đùa "Hay là em cũng đến Tô Thành làm giáo viên Toán đi Em giỏi nhất ở môn Toán, đi dạy Toán ở lớp chọn khối mười hai đi "
"Anh ở lại Tô Thành là vì vợ anh ở đây."
Anh dừng lại mấy giây.
Tưởng Thịnh Hòa nhìn kính chắn gió của của ô tô, cười như không "Em ở lại Tô Thành làm gì? Nhìn cô ấy con đàn cháu đống à?"
Lục Bách Thanh bị nghẹn họng đến mức nói không nên lời.
Tưởng Thịnh Hòa lại cười nhạt, hỏi "Đường đi thế nào?"
Lục Bách Thanh chỉ về phía trước "Quẹo trái, thấy bãi đỗ xe thì rẽ vào. Phía chợ đêm khó đỗ xe, phải đi bộ đến."
Đỗ xe xong, hai người đi về phía bên kia.
Hôm nay là thứ Bảy, nhiều xe nhiều người.
Chợ đêm ồn ào, đông đúc, người chen vào không lọt.
⬅ Trước Tiếp ➡