⬅ Trước Tiếp ➡
Quán nướng của học sinh Lục Bánh Thanh nổi tiếng xa gần, người xếp hàng trước quán thành một hàng dài.
Học sinh kia tinh mắt, nhìn thấy anh ấy trong đám người, nhiệt tình la lên từ đằng xa "Thầy Lục Vẫn như cũ ạ?"
Lục Bách Thanh không trả lời lại ngay, hỏi Tưởng Thịnh Hòa muốn ăn gì.
"Chủ đãi sao, khách theo đó."
"Như cũ, hai phần "
Họ còn phải xếp hàng một lúc nữa. Lục Bách Thanh mượn thuốc và bật lửa chỗ học sinh, đi với Tưởng Thịnh Hòa qua chỗ hút thuốc ở bên cạnh.
Lần trước Tưởng Thịnh Hòa muốn hút thuốc không có bật lửa, hôm nay cuối cùng cũng có.
Lục Bách Thanh chỉ đứng nhìn Tưởng Thịnh Hòa hút, rít lấy vài hơi có lệ. Anh ấy đến cửa hàng bên cạnh mua bia, nhưng nhớ ra Tưởng Thịnh Hòa phải lái xe, lại đổi bia của Tưởng Thịnh Hòa thành mấy lon thức uống có ga.
Đợi bọn họ quay lại quán nướng thì đã có bàn trống.
Người học sinh quay mặt nói "Thầy Lục, em sẽ nướng cho hai người ngay "
"Không vội." Lục Bách Thanh dọn sạch bàn.
Lạc Kỳ và thư ký Cứ đang xếp hàng chờ nướng, bỗng nhiên thư ký Cứ lấy cùi chỏ đụng vào cô một cái, hạ giọng "Giám đốc Tưởng đang ở đây. Sao anh ấy cũng ăn đồ nướng vậy? Không biết anh ấy có nhìn thấy chúng ta không nữa?"
Lạc Kỳ không dám nhìn lung tung "Ở phía nào ạ?"
"Phía trước, bên phải, bàn thứ hai."
"Gần vậy chắc là thấy rồi."
Ông chủ đang ở cách đó vài mét, họ không thể vờ như không thấy. Không còn cách nào khác, thư ký Cứ đành phải nhìn thẳng sang. Quả thật Tưởng Thịnh Hòa đã nhìn thấy bọn họ, nhưng cũng chỉ là vừa thấy thôi.
Thư ký Cứ để lại Lạc Kỳ xếp hàng, còn mình tự bước nhanh đến "Giám đốc Tưởng, khéo vậy ạ?"
Tưởng Thịnh phố với trợ lý Lạc à?"
"Dạ, đi chung đến đây. Tôi nghe nói quán nướng này ăn ngon nên đến ăn thử."
Anh nói với thư ký Cứ "Ngồi chung đi "
Lạc Kỳ chọn xong món, qua đây chào hỏi Tưởng Thịnh Hòa.
Ban nãy, suýt nữa là Tưởng Thịnh Hòa không nhận ra Lạc Kỳ. Bình thường, anh toàn gặp cô ở nơi làm việc, cô không mặc đồ công sở thì cũng mặc đồng phục, đây là lần đầu anh thấy cô mặc chiếc đầm có phong cách như tối hôm nay.
Anh giới thiệu thư ký Cứ với Lục Bách Thanh, lại giới thiệu Lạc Kỳ.
Cuối cùng anh giới thiệu Lục Bách Thanh cho hai người họ "Người bạn từ nhỏ đến lớn của tôi, Lục Bách Thanh, làm giáo viên ở trường Trung học số một Tô Thành, dạy tiếng Anh."
Không chỉ Lạc Kỳ, cả thư ký Cứ cũng thấy "được quan tâm mà lo sợ". Không ngờ ông chủ lại chính thức giới thiệu bạn của mình cho họ làm quen.
Họ tán gẫu mấy câu rồi hai cô ngồi xuống.
Lạc Kỳ ngồi đối diện Tưởng Thịnh Hòa. Họ nhìn nhau không nói.
Thư ký Cứ trò chuyện với Lục Bách Thanh không tệ. Hai người đều có con, chủ đề con cái lập tức rút ngắn khoảng cách.
Tưởng Thịnh Hòa mở một lon nước, đẩy về phía thư ký Cứ trước.
"Cảm ơn giám đốc Tưởng " Ban nãy, thư ký Cứ chỉ lo tán gẫu với Lục Bách Thanh, suy nghĩ không chu đáo. Cô ấy thấy bản thân không nên phiền ông chủ tự tay mở đồ uống, đúng là mình không có mắt nhìn
Trước mặt ông chủ vẫn còn mấy lon chưa được mở, cô ấy lập tức vươn tay "Giám đốc Tưởng, để tôi ạ "
Lạc Kỳ cũng vươn tay, toang giúp đỡ.
Tưởng Thịnh Hòa không cho "Hai người nói chuyện đi, đừng để ý. Lúc tan làm tôi không có nhiều quy tắc vậy đâụ" Nói xong, anh mở lon thứ hai, đặt xuống trước mặt Lạc Kỳ.
"Cảm ơn giám đốc Tưởng." Ánh mắt của Lạc Kỳ dừng trên mặt Tưởng Thịnh Hòa không đến một giây.
Tưởng Thịnh Hòa không đáp lời, anh tự mở lon đồ uống cho mình, một tay nắm thân lon, một tay giữ nắp lon rồi dùng sức kéo một cái, nắp lon đồ uống bật mở. Anh không ném chiếc nắp lon ở trên ngón tay trỏ, cầm lấy lon nước uống một ngụm.
Bỗng nhiên, anh nhớ tới điều gì đó, tìm kiếm khắp nơi.
⬅ Trước Tiếp ➡