"Muộn vậy rồi mà còn có hẹn à?"
"Ừ." Anh ta nói "Một người vô cùng quan trọng, đã lâu không gặp rồi."
Lạc Kỳ có linh cảm nhưng lại cảm thấy không thể nào "Gặp ai?"
Giọng của Bùi Thời Tiêu đầy ý cười "Em đoán xem, đoán đúng anh sẽ ôm em xoay hai vòng tại chỗ."
Lạc Kỳ ngồi bật dậy "Anh về rồi à?"
"Ừm. Đang ở trên cầu đá."
Lạc Kỳ tìm một chiếc đầm hai dây trong tủ quần áo để thay rồi đứng trước gương, chỉnh sửa lại mái tóc dài hơi rối của mình.
Cô vừa khóa cửa cẩn thận vừa nghĩ không biết giờ này mẹ đã ngủ hay chưa.
Lạc Kỳ mới bước ra khỏi phòng đã nhìn thấy cửa phòng ngủ của mẹ mở ra.
Khương Nghi Phương ra ngoài đi vệ sinh thì nhìn thấy con gái đã thay quần áo, đang chuẩn bị đi ra ngoài “Đã khuya vậy rồi mà con còn muốn đi đâu? Con đi một mình không an toàn, để mẹ đi chung với con.”
“Không cần đâu mẹ, Bùi Thời Tiêu đang chờ con ngoài cửa.”
“Thời Tiêu về rồi?”
“Dạ, anh ấy nói muốn tạo bất ngờ cho con.”
Người đã đến trước cửa, có lý nào lại không mời vào nhà?
Khương Nghi Phương vội vã thu dọn đồ đạc trên ghế sô pha “Con gọi Thời Tiêu vào nhà ngồi đi, bên ngoài trời nóng lắm.”
Bà ấy vừa xếp gọn gối ôm trên ghế sô pha vừa dặn dò con gái “Cố gắng ở bên ngoài thêm vài phút, tranh thủ cho mẹ chút thời gian.”
“Mẹ à, không cần dọn dẹp kỹ như vậy đâu, nhà chúng ta đã sạch sẽ lắm rồi.”
“Không được.” Khương Nghi Phương lấy những thứ linh tinh trên bàn trà nhét vào ngăn kéo “Thời Tiêu về trễ như vậy không biết đã ăn cơm tối hay chưa, trong nhà vẫn còn thức ăn đấy.”
“Để con hỏi thử xem anh ấy có muốn ăn hay không.”
Lạc Kỳ mở cửa đi ra ngoài, trời đang mưa lất phất, cô cũng không cầm dù mà chạy thẳng ra sân
Bùi Thời Tiêu đang đứng bên cạnh cầu đá chờ cô, anh ta đứng ngược sáng nên Lạc Kỳ không thể nhìn thấy rõ mặt.
Lạc Kỳ đội mưa, chạy chậm tới bên cạnh anh ta.
Điếu thuốc Bùi Thời Tiêu đang kẹp trong tay lóe lên ánh lửa đỏ rực, vừa nhìn thấy cô, anh ta lập tức dập tắt điếu thuốc rồi bước tới, dùng một tay ôm Lạc Kỳ vào lòng “Em cẩn thận một chút.” Lúc xuống xe, Bùi Thời Tiêu có mang dù theo, nhưng trời mưa nhỏ như vậy, anh ta đã quen không thích che dù, lấy nó theo chủ yếu để che mưa cho cô.
“Trời đang mưa mà đi ra ngoài cũng không khoác thêm áo vào.” Anh ta khoác tay lên vai Lạc Kỳ.
Lạc Kỳ không lên tiếng, cô choàng tay ra sau lưng ôm lấy anh ta.
Bùi Thời Tiêu cúi đầu hôn lên tóc cô.
Gặp nhau rồi, anh ta mới phát hiện bản thân vẫn thích cô như ban đầụ
“Sao em không nói chuyện?” Bùi Thời Tiêu nhìn thẳng vào mắt cô.
Lạc Kỳ cảm nhận sự tồn tại của anh ta, nhưng không còn cảm thấy quen thuộc như trước kia.
Cô ngẩng đầu “Em đột nhiên cảm thấy hai chúng ta hơi xa lạ.”
“Xa lạ?”
“Chỉ là cảm giác mà thôi.”
Bùi Thời Tiêu ôm chặt cô “Là lỗi của anh, mấy tháng nay quá bận rộn, không thể đến thăm em.”
Lạc Kỳ lắc đầu “Em không trách anh, sang năm là ổn rồi.”
Năm sau, cô sẽ chuyển công tác đến Thượng Hải, chấm dứt chuyện yêu xa, đến lúc đó hai người có thể gặp nhau mỗi ngày, không như hiện tại, muốn gặp nhau một lần cũng rất khó khăn.
“Anh ăn tối chưa?” Lạc Kỳ hỏi.
“Vẫn chưa, lát nữa trở về anh sẽ ăn khuya.”
“Trong nhà em có thức ăn, hay anh vào ăn chút đi.”
Bùi Thời Tiêu xem đồng hồ, sắp đến mười giờ bốn mươi rồi, anh ta nói “Không cần đâu, đã muộn rồi, sẽ làm phiền dì nghỉ ngơi.”
Lạc Kỳ từ trong lòng anh ta đứng thẳng dậy “Mẹ em vẫn chưa ngủ, trong nhà vẫn còn cơm và thức ăn, anh theo em vào nhà ăn nhé?”
Bùi Thời Tiêu cũng không khách sáo nữa “Vậy anh sẽ nếm thử tài nấu nướng của dì.”