Chuyện làm ăn của nhà bác của cô có liên quan chút ít đến nhà Bùi Thời Tiêụ Nói đúng hơn là nhà họ Bùi là khách hàng lớn nhất của bác.
Cô vừa đính hôn, nhà bác đã dùng quan hệ giữa cô và Bùi Thời Tiêu để nhận đơn đặt hàng của nhà họ Bùi, bọn họ biết rõ ba mẹ của Bùi Thời Tiêu không thích cô nhưng vì việc làm ăn của nhà mình mà chưa từng lo lắng cho cô.
Lúc đó sao họ không nghĩ tới, cô cũng cần tôn nghiêm và mặt mũi khi đứng trước Bùi Thời Tiêụ
Khương Nghi Phương im lặng vài giây, bà ấy biết con gái mình nghĩ đến chuyện không vui.
Việc đã đến nước này có chỉ trích nhà bác cũng không có ích gì, bà ấy cố gắng an ủi con gái "Tuy nói có trộn lẫn lợi ích nhưng tình thân thì vẫn có. Lúc bác con chưa kết hôn, đến tiền lương của mình cũng không nỡ dùng mà để tạo điều kiện cho ba con và chú ba lên đại học, ba của con vẫn luôn biết ơn bác của con. Tình cảm giữa anh chị em không phải chỉ vài lời mà giải thích được."
"Khi còn bé tốt biết bao, làm người trường thành thật là nhàm chán." Lạc Kỳ cảm thấy mất hứng "Không nhắc đến họ nữa."
Có một số việc không nhắc đến cũng tốt, đỡ phiền lòng.
Cô vùi đầu ăn cháo.
Mái tóc dài xõa xuống.
Khương Nghi Phương vén tóc con gái ra sau tai, tóc của cô mượt mà và không thể vén gọn được.
Bà ấy đứng dậy đi tìm dây buộc rồi buộc tóc dài con gái thành một búi đơn giản trên đỉnh đầụ
Lạc Kỳ lắc đầu, bùi tóc cũng lắc theo.
Khương Nghi Phương bật cười "Sao lại giống như đứa trẻ vậy chứ, được rồi con đừng lắc nữa, tuột ra bây giờ."
Lúc này, có tiếng đập cửa vang lên.
"Niếp Niếp? Con ngủ chưa?"
Là bà nội Tiền, hàng xóm nhà cô.
Lạc Kỳ thả muỗng xuống, bước nhanh ra mở cửa.
Bà nội Tiền đỡ khung cửa, trong tay là một cái hộp đựng đầy sữa chua "Bà rảnh rỗi không có việc gì làm nên mua sữa chua cái về tự làm sữa chua, bên trong có thịt quả anh đào, lúc còn bé con thích ăn anh đào nhất."
"Cảm ơn bà ạ." Lạc Kỳ nhận lấy rồi đỡ bà nội Tiền vào nhà "Con có một câu muốn hỏi bà ạ."
Bên ngoài có nhiều muỗi nên bà nội Tiền thuận tay đóng cửa lại.
"Bà ơi, bà từng nói với con, cây cầu đá gần nhà chúng ta rất linh đúng không ạ?"
Bà nội Tiền biết Khương Nghi Phương luôn lo lắng chuyện con gái mình đi lấy chồng, nói nhà vừa cũ vừa nhỏ khiến con gái chịu thiệt thòi.
Bà cụ chọn mấy lời tốt đẹp và nói "Linh lắm con ạ. Cầu đá đảm bảo bình an, bảo vệ sức khỏe và giữ gìn hạnh phúc. Ngày Niếp Niếp kết hôn đi qua cây cầu đá, sau này chắc chắn sẽ khỏe mạnh bình an, mọi sự thuận lợi, phát tài phát lộc."
Lạc Kỳ nâng cằm "Mẹ, mẹ nghe thấy chưa?"
Trong lòng Khương Nghi Phương nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bà ấy cười nói "Nghe rồi, nghe rồi."
Lạc Kỳ đặt sữa chua xuống rồi đưa bà nội Tiền về.
Mưa dần tạnh, từng hạt từng hạt bay bay, không cần phải che dù.
Sau khi đưa bà nội Tiền về tới tận cửa nhà, Lạc Kỳ đóng cửa lại từ bên ngoài.
Trong sân cực kỳ yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng mưa rơi rả rích.
Lạc Kỳ đứng trong sân mấy phút rồi mới vào nhà.
Mỗi ngày, Khương Nghi Phương đều tăng ca đến nửa đêm, hôm nay con gái về nên bà ấy tự cho mình một ngày nghỉ "Mẹ buồn ngủ rồi, đi ngủ thôi. Con cũng đi ngủ sớm đi, mai mẹ sẽ đi thử váy cưới với con."
"Mẹ, ngủ ngon."
Lạc Kỳ đã nhìn thấy quầng thâm ở mắt của mẹ, bình thường chắc bà ấy thức khuya nhiềụ
Sau khi tắm và sấy khô tóc, Lạc Kỳ về phòng mình.
Phòng ngủ không lớn, trang trí đơn giản.
Một cái giường, một tủ sách và một tủ treo quần áo, không có chỗ cho đồ nội thất khác.
Cô vừa nằm xuống giường điện thoại đã vang lên, Bùi Thời Tiêu gọi thoại đến.
Lạc Kỳ nằm sấp nghe "Anh xong việc rồi à?"
"Cũng chưa xong, đang chờ gặp một người."