Tiếp ➡

============================================================
"A, thật là xin lỗi Dương Tổng. Cô ấy đã có người đặt rồi."
"Cái gì? Vừa chào tin lại đặt ngay à?"
"Đúng vậy, đúng vậy. Xin lỗi Dương Tổng nhé Hôm khác tôi sẽ đền bù cho ngài."
"Thôi được rồi, tối nay tôi đến gọi Ngọc Liên tiếp nhé."
"Vâng, tôi sẽ chuẩn bị cho ngài. Chào Dương Tổng "
Tiêu Tùy ngắt máy, bà quay sang nhìn A Mẫu và dặn dò.
Tối nay phải chuẩn bị cho Lạc Y chu đáo vào. Cô ta là mồi ngon để nhử Phục Ân Tổng Tài đấy. Lâu rồi mới có kèo thơm đến vậy. Kéo một hơi thuốc lá, bà nhàn nhạt nói.
Con biết rồi, bây giờ con sẽ đi ngay.
Lạc Y đến thì dắt đến phòng V.I.P 1 luôn đi, bảo tắm rửa cho sạch sẽ. Thượng Tổng đến thì cứ bỏ đi, đến đấy chúng ta không liên quan nữa. Dụi điếu thuốc, bà nhả làn khói trắng ra.
Dạ.
A Mẫu gật đầu rồi ra ngoài.
Tiêu Tùy nhìn xa xăm, vô định. Nếu đêm nay Thượng Tổng đến thì bà cũng được 3 nghìn tiền hoa hồng. Bà cũng không ngờ Thượng Phục Ân là một nam nhân rất kính tiếng. Chỉ vào bar uống rượu nào ngờ khi nghe nữ nhi bán "tr.inh tiết" thì lại hứng thú như thế. Vả lại địa vị của Thượng Tổng đứng nhất nhì Thục Xuyến thành phố, nền kinh tế vững chắc của Lâm Mộc Quốc nữa cơ chứ.
Mà thôi, mặc kệ. Có tiền thì có tất cả.
...
Sau khi vệ sinh thân thể, Lạc Y mặc áo choàng tắm ngồi bên giường. Hai tay cô siết chặt vào nhau lộ rõ vẻ lo lắng. Lạc Y mím môi, hai mắt đảo liên tục. Chẳng hiểu sao bản thân cô lại cảm thấy rất hồi hộp.
Lạc Y từ nhỏ đã mất cha, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm tại tập đoàn Thượng Ẩn, lớn nhất cả thành phố Thục Xuyến này. Thế mà không lâu sau mẹ cô lại bị bướu, phải nhập viện điều trị. Bây giờ mẹ Lạc Y cần phẫu thuật nhưng cô không có tiền. Túng quẫn quá, cô chỉ biết còn cách bán thứ quý giá nhất của đời mình.
Đi đến bên cửa sổ, Lạc Y ôm lấy bả vai mình. Rồi sau này cuộc đời cô sẽ đi về đâu đây?
Trăng tròn vành vạnh, lệ sầu bi.
Phía sau Lạc Y, một nam nhân đã đứng đó từ lúc nào. Trong đêm khuya thanh tịnh, khiến Lạc Y thêm sợ hãi, cô quay người ra saụ
Phục Ân đi đến sofa ngồi xuống, bắt chéo chân. Tuy không nhìn được gương mặt anh ta nhưng nhìn vóc dáng cao lớn này cô cảm thấy rất quen.
Lại đây
A...à... Lạc Y rón rén bước đến gần bên anh.
Hai tay cô nắm chặt vạt áo. Tim đập không ngừng, cô cúi gằm mặt xuống.
Phục Ân cởi áo vest ra ném sang một bên, nớ lỏng cravat, tay anh chống lên thành ghế, gương mặt không một cảm xúc nhìn cô.
Cởi ra
Ơ...dạ...? Cô ngạc nhiên ngước mặt nhìn anh.
Ánh trăng hiu hắt chiếu ánh sáng mờ ảo lên gương mặt mỹ miều, nhỏ nhắn của Lạc Y. Trông cô lúc này càng ma mị, hút hồn hơn bao giờ hết.
Phục Ân đứng dậy, vóc dáng to cao của anh che lấp hẳn thân người nhỏ bé của Lạc Y. Kéo cô sát vào người, anh ngửi được mùi hương nhẹ dịu, thoang thoảng phớt qua.
Cô muốn tôi cởi giúp sao? Anh thấp người, thì thầm qua tai cô.
Không...không phải...chỉ là... Cô nhận biết giọng nói này thật sự rất quen.


Tiếp ➡