Chương 2
Lạc Y chưa nói xong, trong tích tắc Phục Ân đã cởi áo cô ra, vứt xuống sàn. Lạc Y hoảng hốt, cô vội vã đưa tay lên che ngực. Phục Ân nhìn cô từ trên xuống dưới thầm đánh giá. Đúng là Tiêu Tùy nói không sai. Anh nghĩ bà ta chỉ thêm lời hay ý đẹp để quảng cáo hàng ngon, ai dè lại là thật. Quả như lời nói, dáng người cô rất đẹp, cả ba vòng đều nảy nở.
Cởi áo tôi
...Được...
Lạc Y đưa tay gỡ từng cúc áo của Phục Ân. Khi xong, cô cởi áo sơmi đó ra. Khuôn ngực rắn chắc là thứ ập vào mắt cô đầu tiên.
Phục Ân tựa cằm lên vai Lạc Y, một tay ôm lấy eo, một tay mơn trớn lấy lưng cô. Lạc Y cảm nhận được sự cọ xát của da thịt. Rất nóng, thân nhiệt của hai người đang nóng dần theo tung phút.
Chúng ta bắt đầụ Phục Ân cắn nhẹ lên vành tai khiến Lạc Y rùng mình, cả người mềm nhũn như tựa hẳn vào anh.
Phục Ân nhấc bổng Lạc Y, bế cô đến giường. Đặt cô xuống, anh nhanh chóng gắt gao chiếm hữu đôi môi nhỏ xinh kia. Đúng là xử nữ, đến cả hôn cũng chẳng có kinh nghiệm, cứ cắn chặt lấy răng.
Mèo nhỏ, thả lỏng ra. Tiếng nói thì thầm của anh như mê hoặc Lạc Y.
Lạc Y ôm lấy cổ anh, cô hơi hé môi để lưỡi anh tiến sâu vào trong khoang miệng. Phục Ân ngấu nghiến, hôn lấy hôn để, rút tất cả mật ngọt của cô. Đôi tay hiếu kỳ của anh chạm vào ngực Lạc Y, nhẹ nhàng xoa lên đôi nhũ hoa. Cô cong người, môi mấp máy.
A...a... Tiếng kêu nho nhỏ như mèo con của cô càng khiến Phục Ân thích thú.
Anh hôn xuống cổ rồi lần xuống dưới, vục đầu vào ngực cô. Anh còn nghe cả tiếng lồng ngực Lạc Y, tim đập rất mạnh và nhanh. Cảm giác lúc này rất đặc biệt. Khác hẳn những người con gái khác.
Lạc Y thở gấp, hai má cô nóng ran, cả người như rực lửa. Phục Ân cho tay xuống dưới, nhẹ tách hai chân của cô ra. Lạc Y giật bắn người, vội vã ngồi dậy.
Anh...anh...từ từ đã...
Phục Ân cởi bỏ những thứ còn vướng bận trên người ra. Anh nâng cằm cô lên rồi nói.
Tôi đến đây, bỏ 30 nghìn không phải để chơi trò mèo vờn chuột với cô. An phận mà nằm đấy hưởng đi.
Phục Ân lại đẩy Lạc Y xuống nhưng lúc này anh nhanh như cắt đã ở giữa hai chân cô. Tiếp tục hôn lên môi Lạc Y, lúc này Lạc Y thấy rất khác, có vật gì ấm nóng chạm phía ngoài hoa huy t. Tay cô ôm lấy tấm lưng rộng lớn của anh, cảm nhận hai thân thể đang quấn lấy nhaụ
Phục Ân cho vật ấm nóng ấy từ từ vào bên trong Lạc Y. Anh hơi cong môi vì nó rất khít.
A...đừng...anh...đau quá...đaụ..
Nước mắt Lạc Y tuôn xuống như mưa. Cơ thể đau đớn như thể bị xé ra làm trăm mảnh. Móng tay cô bấm mạnh vào lưng anh đến nỗi bật máụ Tiếng nấc cũng nhè nhẹ vang lên.
Cô đau lắm sao?
Lạc Y không trả lời, chỉ gật đầu, nước mắt tiếp tục giàn ra hai bên.
Một lúc nữa sẽ hết. Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô.
Ôm lấy cơ thể mềm mại, bé nhỏ vào lòng. Lúc đầu anh còn nương tay vì cô đau mà đau thì sẽ khóc, anh lại kỵ những người con gái nào khóc trước mặt mình. Đến một lúc sau, anh càng hoạt động nhanh và mạnh hơn.
A...dừng lại đi...tôi xin anh...a...a...
Dừng lại? Cô đã mất rồi, còn tiếc gì.
Nhưng tôi đau, nó rát quá...
Tôi đã nói rồi, ban đầu là thế, chốc sau sẽ quen.