⬅ Trước Tiếp ➡

Anh nói hật sao? Mà em và anh quen biết gì nhau đâụ Anh không sợ em làm hư hay không trả sao?
Lúc đầu nghe anh nói Tuệ Mẫn vui lắm nhưng cô kịp suy nghĩ, cả hai đều xa lạ, anh lại không đề phòng gì cả. Cô cũng không biết anh là người thế nào sao dám mượn đồ của anh.
Anh không nghĩ em là người như vậy.
Tuệ Mẫn không trả lời anh chỉ cười nhẹ rồi ngại ngùng cúi mặt xuống. Cô đặt chồng sách lên bàn cùng lúc tiếng nói của anh vang lên.
Anh ngồi cùng được không?
Tuệ Mẫn lưỡng lự một chút. Theo như cô đánh giá anh không phải người xấụ Lời ăn tiếng nói của anh đều từ tốn, có học thức đàng hoàng. Cô gật đầụ
Được chứ Anh ngồi đi
Anh kéo ghế giúp Tuệ Mẫn song thì cười nhẹ rồi nói với cô.
Mời em.
Tuệ Mẫn bật cười, cô ngồi xuống và bắt chéo chân. Anh ấy cũng ngồi xuống, quay sang tìm sách anh vội giấu nhẹm quyển "Phong Cửú ở dưới cùng. Lấy quyển "Lục Nghịch Tôn Đạó ra rồi anh nói với cô.
Hôm nay anh không mang theo "Phong Cửú lần sau anh vẫn có thể gặp em chứ?
Khi nào thì anh rảnh? Cô hỏi.
Em hẹn giờ nào thì anh rảnh giờ đó. Anh cười trừ.
Anh cứ đùa ý.
Mà nói chuyện nãy giờ anh vẫn chưa biết tên em.
Em tên Duy Tuệ Mẫn, 25 tuổi.
Còn anh tên Vỹ Khanh, nay 28 rồi.
Hiện giờ anh làm gì?
Anh... Vỹ Khanh hơi ngưng lại, không biết nói sao.
Nếu như cô ấy biết gia thế của anh thì sao nhỉ. Lỡ như là người nhạy cảm thì cô sẽ tránh xa anh ngay. Vả lại anh muốn tìm hiểu cô bằng con đường dễ dàng. Không phải Vỹ Khanh không tin cô, sợ cô sẽ tiếp cận anh vì vật chất mà anh có nhưng anh chỉ cần mọi thứ thật đơn giản, mộc mạc nhất.
Em hỏi sai ạ? Tuệ Mẫn mím môi.
Không Anh là tài xế của tấp đoàn Thượng Ẩn thường đưa đón Tổng Tài và Phó Tổng.
Bạn em cũng làm ở đó đấy.
Vậy à Vỹ Khanh gật gù.
Lỡ như bạn của Tuệ Mẫn nhận ra anh thì sao đây? Lần đầu gặp mặt mà cô ấy biết anh nói dối thì toi luôn. Tuệ Mẫn sẽ nghĩ xấu cho anh mất thôi.
Tuệ Mẫn không nói nữa, cô bắt đầu mở sách ra đọc. Từ câu văn trong đó như hút hồn, làm cô cuốn theo không thoát được.
Thấm thoát đã trôi qua khá lâụ Tuệ Mẫn lấy điện thoại ra xem giờ. Cô giật mình, đã gần 3h chiều rồi còn phải về nhà lo cơm nước nữa. Chút nữa là trễ luôn ý. Gấp sách lại, cô vội vã đứng dậy.
Em về à? Vỹ Khanh ngước mặt lên nhìn cô.
Em về lo cơm chiều, sắp trễ rồi. Cô nhăn mặt.
Vậy mai chúng ta gặp nhau ở đây nhé, 10h sáng.
Dạ, em chào anh.
Tuệ Mẫn cúi đầu rồi nhanh chân đi ra ngoài. Nhìn dáng vẻ gấp gáp của cô, Vỹ Khanh không khỏi bật cười. Quả thực anh đã quan sát Tuệ Mẫn từ lúc cô vừa bước vào đây. Cô có gì đó rất đặc biệt, vừa trông thấy đã thu hút anh ngay. Không như những người con gái khác, cô cho anh cảm giác phải bảo vệ và che chở. Lần đầu gặp đã vấn vương cứ nghĩ sẽ chỉ trong tiểu thuyết nhưng nào ngờ lại có thật ở đời và nó áp dụng vào chính anh.
...
Kiing...Koong...
Lạc Y mở cửa, vừa mở ra cô đã thấy Dật Dấn.
A anh Dấn
Anh có mua táo nè. Anh giơ túi táo lên.
Anh vào đi Lạc Y mỉm cười, mở cửa rộng ra.
Dật Dấn đi vào, anh định vào bếp thì Lạc Y chạy vội theo.


⬅ Trước Tiếp ➡