⬅ Trước Tiếp ➡

Anh ngồi chơi đi, để em làm cho.
Phiền em rồi. Anh đưa túi táo cho cô.
Anh chờ xíu để em vào gọi mẹ nha.
Uhm em
Lạc Y vào trong bếp, đặt túi táo lên bàn rồi cô đi gọi Niên Thụy. Mở cửa và vào trong, ngồi xuống kế bên, cô ôm lấy tay bà.
Mẹ ra phòng khách chơi, có anh Dấn mới đến đó.
Dấn đến rồi à? Con ra trước đi, mẹ ra ngay.
Dạ Lạc Y ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Cô lấy đĩa và dao để gọt táo. Sau khi xong cô mang ra phòng khách và để lên bàn.
Con vào phòng gọi Tuệ Mẫn ra đây chơi. Niên Thụy ngồi xuống sofa.
Dạ
Lạc Y vào phòng, cô thấy Tuệ Mẫn đang nằm trên giường đọc sách nhưng mắt nhìn đi đâu đâu ấy. Môi cười chúm chím, gương mặt lại đăm chiêu như suy nghĩ gì đó. Hôm nay có vẻ Tuệ Mẫn có gì đó vui lắm.
Mẫn à
Ơ hả... Tuệ Mẫn giật mình vì tiếng gọi của Lạc Y.
Cậu có chuyện gì vui sao mà cứ cười tủm tỉm thế? Cô nhìn Tuệ Mẫm đầy nghi hoặc.
Làm...làm gì có... Tuệ Mẫn ấp úng.
Thật không?
Thật mà, tin mình đi. Tuệ Mẫn mím môi.
Thôi được rồi, minh đùa đó. Cậu ra phòng khách chơi, có anh Dấn đến kìa.
Anh hai đến rồi á Đi thôi, đi thôi.
Tuệ Mẫn nhanh chân chạy ra để Lạc Y ở lại. Cô nhíu mày khó hiểụ
Nhỏ này nay sao vậy nhỉ?
Lạc Y ngồi xuống sofa, rót nước ra cốc, cô đưa cho từng người.
Dấn vẫn chưa tìm được ai à? Niên Thụy hỏi.
Tìm được ai là sao bác? Dật Dấn hơi khó hiểụ
Ý của mẹ là anh tìm được đối tượng chưa đó...hihi... Tuệ Mẫn cười khúc khích.
À, chưa bác. Anh gãi đầụ
Con còn nhỏ nhặt gì nữa, tìm vợ giúp lo trong lo ngoài được rồi. Niên Thụy cười hiền.
Con biết chứ, khổ nỗi chưa đến lúc thôi ạ.
Y Y nhà bác hợp chứ?
Lạc Y đang uống nước, vừa nghe Niên Thụy nói vậy thì cô liền bị sặc, ho sặc sụa. Chạy ngay vào nhà tắm, cô rửa mặt rồi vuốt vuốt ngực.
Mẹ Mẹ nói sớm quá đó. Y chưa quen ai bao giờ thì nhạy cảm với mấy chuyện này thì đúng rồi. Tuệ Mẫn bóp tay bà cho hạ hỏa.
Con gái con đứa 25 tuổi rồi còn nhỏ dại gì đâụ Cứ nhắc là nó né hà.
Y không thích thì thôi, bác đừng nhắc với Y, để không thôi Y giận con. Dật Dấn cười khổ.
Sau khi anh ra về, Lạc Y tắt đèn trong nhà hết rồi quay lại phòng của mình. Nằm xuống giường, cô lấy chăn trùm kín từ đầu đến chân. Tuệ Mẫn ngồi xuống kế bên. Gỡ bỏ lớp chăn trên đầu cô, Tuệ Mẫn nhẹ nói.
Đừng vậy mà Cậu không thích thì thôi, có gì đâu phải giận. Tuy chỉ là anh em họ nhưng mình biết anh Dấn rất tốt vả lại anh thương cậu lắm.
Mình không xứng với anh ấy đâụ Mình biết bản thân đang làm gì mà. Lạc Y lắc đầụ
Cậu thích ai, yêu ai thì mình cũng muốn tốt cho cậụ Nhưng không phải vì vậy mà mình bảo cậu phải chọn anh Dấn. Quyền riêng tư của cậu mình không phạm đến.
Uhm, cậu ngủ sớm đi. Mình ngủ đây Lạc Y nhắm hai mắt lại.
Tuệ Mẫn im lặng nhìn Lạc Y. Cô cảm nhận Lạc Y đã thích ai đó rồi và đó không phải là anh của mình. Mà thôi, nếu như có duyên không nợ thì gượng ép để làm gì?
============================================================
Vỹ Khanh điều khiển xe dừng lại bên trong nhà Phục Ân. Anh xuống xe, đóng cửa lại rồi vào trong. Vừa đi vừa huýt sáo, môi cứ mỉm cười mãi không thôi.


⬅ Trước Tiếp ➡