Chương 8
Dạ? Anh gọi em Lạc Y nhìn anh.
Anh và em biết nhau cũng lâu rồi nhỉ.
5 năm rồi đấy anh, từ lúc em còn là sinh viên cơ. Cô cười tít mắt.
Lâu quá nhỉ? Anh muốn nói với em chuyện này. Dật Dấn mím môi.
Anh nói đi.
Dù có như thế nào...chúng ta vẫn là bạn chứ?
Anh hỏi lạ vậy? Sao lại là "dù thế nàó? Sao "vẫn là bạn"? Cô nhíu mày, không khỏi thắc mắc.
Dật Dấn dừng bước, anh quay sang đối mặt với Lạc Y. Nắm lấy hai tay cô, anh cố hết sức, lấy tất cả can đảm nói ra.
Lạc Y à...anh...anh thích em
Dạ?..
============================================================
Một tuần nhanh chóng trôi qua. Niên Thụy sau phẫu thuật đã khỏe hơn rất nhiều nên đã được xuất viện, Lạc Y có thể yên tâm đi làm rồi.
Lạc Y vẫn cứ suy nghĩ về câu nói của Dật Dấn. Thực sự cô chỉ xem anh như anh trai thôi. Không biết cô từ chối thẳng thừng như thế anh có buồn không nữa.
Hồi tưởng
Lạc Y à...anh...anh thích em.
Dạ? Lạc Y giật mình rút tay khỏi tay anh. Anh đừng đùa với em.
Anh không đùa, anh nói thật đấy.
Dấn à Em xin lỗi...nhưng...em chỉ xem anh như là anh trai của em thôi. Lạc Y mím môi.
Không gian chợt lắng xuống. Dật Dấn cho hai tay vào túi, anh khẽ cong môi cười nhẹ.
Không sao, anh vẫn chờ em mà. Có lẽ anh nói sớm quá nên em chưa suy nghĩ được.
Lạc Y im lặng, không thể nói nên lời. Cô không xứng với anh, anh là người con trai tốt, cô không thể để anh bên cạnh một đứa con gái hư hỏng như cô. Anh sẽ hận cô lắm.
Thang máy đang đi đến tầng 3 và dừng lại. Bây giờ mọi người đều ra ngoài hết chỉ còn mình Lạc Y. Cô ấn nút để lên tầng 20. Cửa thang máy đang kép lại bỗng dưng lại mở ra. Lạc Y mở to hai mắt khi thấy Thượng Tổng Thượng Phục Ân bước vào.
Đứng nép vào một góc, cô cúi gằm mặt, cơ thể bất chợt rét run không khỏi. Hai tay ôm chặt sấp tài liệu vào lòng, hai chân cứ run rẩy như không muốn đứng vững. Tại sao lại gặp anh ta ở đây kia chứ? Số cô đen đủi quá vậy. Thượng Tổng có vẻ không nhìn ra cô là ai, anh ấy không hề biết gì đến cô. Vậy đi, có thế thì tâm trí Lạc Y mới được thư thả vài phần.
Khi vừa đến tầng 20, Lạc Y nhanh chóng chạy trốn, bước vội ra ngoài.
Lạc Y
Lạc Y sững người, cô nuốt nước bọt cái ực. Rụt rè quay người lại, cô không dám nhìn anh lấy một lần.
Thượng...Thượng Tổng gọi tôi.
Cô làm rơi giấy tờ. Phục Ân đưa sắp tài liệu cho cô.
A...cảm ơn Thượng Tổng.
Sau khi nhận lại, Lạc Y vội vã chuồn đi mất hút. Về phòng làm việc, cô để tài liệu lên bàn và ngồi phịch xuống. Đưa tay lên ôm hai má nóng ran, cô lẩm bẩm.
Ổn rồi Y, anh ấy không hề nhận ra...không hề...
Thở hắt ra một cái, Lạc Y quay lại với công việc của mình. Đến ca chiều, bao nhiêu thứ vẫn cứ vây lấy cô, nhức ong cả đầụ Một lúc sau điện thoại bàn của cô reo lên.
"Xin chào, Kiều Lạc Y nhân viên phòng kế toán xin nghe ạ."
"..."
"Chị gọi em sớm vậy, em vẫn chưa tính nữa đây."
"..."
"Để một chút nữa em gửi cho chị số tiền cần lấy để trả cho công nhân qua mail nha."
"..."
"Vâng còn hôm trước em gửi mã qua cho chị đó, chị nhập vào thì mới mở được ấy."
"..."
"Chào chị ạ "
Vừa ngắt máy, Lạc Y lại có thêm một cuộc gọi khác.