⬅ Trước Tiếp ➡

"Xin chào, Kiều Lạc Y nhân viên phòng kế toán nghe ạ."
"Y ơi, Thượng Tổng gọi em đến phòng làm việc kìa, mang cả bảng số liệu đợt rồi nữa."
"Dạ, mà ngay bây giờ luôn à chị?"
"Ừ em, chẳng biết có trục trặc gì không, chị lo quá."
"Chắc không có gì đâu chị."
"Vậy thôi em đi đi, chị làm việc tiếp."
"Vâng "
Lạc Y tìm kiếm tài liệu rồi vội vã mới ra ngoài. Đến thang máy, cô ấn tầng cao nhất. Khi cánh cửa thang máy vừa mở thì cũng là lúc một cảm giác rợn tóc gáy bủa vây lấy cô.
Ở tầng này chỉ có mỗi phòng Tổng Tài và Phó Tổng nhưng nằm ở hai hướng khác biệt. Rẽ sang phải, Lạc Y đi thẳng đến phòng Tổng Tài. Dừng chân trước cửa, cô đưa tay lên nhẹ nhàng gõ.
Cốc...Cốc...Cốc
Cánh cửa bật mở, vừa thấy Phục Ân, Lạc Y liền cúi đầu chào.
Chào Thượng Tổng
Uhm, cô vào đi.
Đợi Lạc Y vào trong rồi Phục Ân đóng cửa, tiện tay anh ấn khoá lại. Đi đến sofa, anh ngồi xuống ghế và bắt chéo chân. Đưa mắt nhìn Lạc Y đang đứng trước mặt mình, anh điềm đạm nói.
Cô Kiều đến trễ nhỉ
Xin lỗi ngài vì sự chậm trễ của tôi.
Lạc Y siết lấy tài liệu ôm chặt trước ngực. Đôi môi nhỏ xinh mím lại, sắc mặt vô cùng căng thẳng.
Đưa tài liệu cho tôi.
Lạc Y ngoan ngoãn đi đến gần Phục Ân và đưa tài liệu cho anh. Vô tình cúc đầu của chiếc áo sơmi bị bung ra. Lạc Y thót cả tim, hai má cô ửng đỏ.
Xin lỗi Thượng Tổng
Cô quay lưng về phía anh và cài lại cúc áo. Do cứ hấp tấp nên loay hoay một lúc cô vẫn không cài lại được. Lạc Y nhíu mày. Sao lại dở chứng ngay lúc này cơ chứ.
Phục Ân đi đến sau cô. Nắm lấy tay Lạc Y, cúi thấp người xuống thì thầm qua tai.
Cần tôi cài giúp không?
Thượng...Thượng Tổng...tôi...tôi tự cài được.
Cô ngại gì? Chẳng phải lần đầu của cô thuộc về tôi rồi sao?
Tay ôm lấy eo Lạc Y, anh kéo cô sát vào người. Lạc Y cảm nhận được hơi ấm từ anh, cô bủn rủn cả người.
Anh...anh nhận ra tôi?
Sao lại không?
Ơ...
Lạc Y như bất động, cô chẳng còn sức lực chống lại anh.
Phục Ân kéo Lạc Y đến sofa, để cô ngồi trên đùi mình, anh ôm nữ nhân nhỏ bé chặt vào lòng. Áp mặt vào tóc cô, anh hít nhẹ hương thơm dịu êm thoang thoảng.
Thượng Tổng à...anh...anh làm ơn...buông tôi ra.
Cô làm tôi thích thú rồi đấy Lạc Y.
Phục Ân áp môi hôn Lạc Y, đôi tay hư hỏng của anh cũng nhanh chóng lần vào trong áo. Nhanh như cắt, anh cởi bỏ áo sơmi và cả áo con của cô. Lạc Y chống cự, cô cố đẩy anh ra. Nhưng cô càng phản kháng thì Phục Ân càng gắt gao muốn chiếm lấy cô. Bí đường quá, Lạc Y chỉ còn cách cắn vào môi anh. Thoáng bất ngờ, Phục Ân liền rời khỏi môi cô.
Lạc Y lúc này đang khóc, khóc rất nhiều đến nỗi nấc nghẹn. Cô vỡ òa ra như một đứa con nít choàng tay ôm chặt lấy cổ anh.
Thượng Tổng, tôi xin anh...tôi xin anh mà...
Lạc Y, cô sao thế? Anh nhíu mày ôm lấy eo cô.
Tôi van xin anh...tôi không muốn...hức...không muốn một chút nào cả.
Được rồi, được rồi. Tôi không tiếp tục nữa. Anh vỗ vỗ lưng cô.
Anh đừng xem tôi như gái đ.iếm được không?...Tôi chẳng phải bán thân để anh làm vậy. Tôi không biết ở tôi có điểm nào làm anh hứng thú đến thế. Tôi cũng không phải loại con gái hư hỏng mà anh muốn tìm thì tìm, muốn vứt thì vứt.


⬅ Trước Tiếp ➡