Chương 10
Lạc Y đứng dậy, cô nhặt áo lên vừa định mặc vào thì một vòng tay rắn chắc ôm lấy cô, thật chặt.
Em cứ yên tâm Tôi đã lấy của em một thì tôi sẽ trả lại mười. Cũng như tôi cởi được chiếc áo này thì tôi sẽ mặc lại cho em những bộ váy khác, lung linh hơn, lộng lẫy hơn.
Lạc Y cười nhạt, đưa tay lên lau nước mắt, cô gỡ tay anh ra.
Cảm ơn Thượng Tổng, nhưng đó là sự trao đổi, mua bán giữa tôi với anh. Chúng ta bây giờ chẳng dính líu gì nữa đâụ Mong anh hãy tìm một cô gái phù hợp hơn tôi.
Lạc Y mặc lại áo. Sau khi chỉnh chu lại đàng hoàng thì cô quay đi. Bỗng một câu nói phía sau vang lên khiến cô dừng bước.
Kiều Lạc Y Tôi muốn cưới em.
Lạc Y đổ mồ hôi tay, cô ngạc nhiên tột độ đến nỗi không nói thành lời. Phục Ân kéo tay Lạc Y, anh nhìn thẳng vào mắt cô rồi hôn nhẹ lên trán.
Anh muốn cưới em Thật đấy...
============================================================
Anh muốn cưới em Thật đấy Anh ghì chặt vai cô.
Lạc Y sốc nặng, cô không nghe lầm chứ? Hai tay run run, gương mặt thì bất thần đến tột đỉnh. Tim Lạc Y bây giờ đập liên hồi, rất mạnh. Lùn bùn hai bên tai, phải mất rất lâu sau đó cô một tiếp thu được những gì anh nói.
Anh...đang đùa sao? Cô mở to mắt nhìn Phục Ân.
Anh không đùa Anh gằn từng chữ.
Lạc Y im lặng và suy nghĩ thật lâụ Cô không hiểu nổi anh cần gì và muốn gì ở mình trong khi chính bản thân cô chỉ là con gái của một gia đình không mấy khá giả. Lạc Y biết rất rõ mình không xứng với anh, cô cũng biết vị trí hiện tại và sau này của cô đang ở mức độ nào. Có lẽ đó chỉ là một lời an ủi bởi tâm hồn lẫn lí trí của cô bây giờ đã rạn nứt mãi rồi.
Thượng Tổng, cảm ơn anh. Lạc Y gạt tay anh. Cảm ơn vì lời an ủi vô thực ấy. Tôi biết chúng ta là hai đường thẳng song song không thể giao nhau được. Vả lại, tiền của anh tôi đã nhận và lần đầu của tôi cũng được anh đổi lấy. Tôi nghĩ mọi chuyện nên kết thúc ở đây thôi. Chào anh
Lạc Y quay lưng bước ra ngoài. Cô đưa tay lên lau nước mắt. Số phận sao cứ lận đận mãi thế Biết bao giờ mới có một người vì cô thật lòng đây? Biết bao giờ có một người bỏ qua hết tất cả lỗi lầm và chấp nhận con người của cô bây giờ? Lạc Y lo sợ, cô sợ cuộc đời của mình chẳng biết trôi dạt về đâụ
Vết chàm hình đôi cánh màu tím sao? Kiều Lạc Y, đó là đặc điểm trên cơ thể em à? Phục Ân trầm ngâm, chìm vào suy nghĩ riêng.
...
Dật Dấn đứng trước ngõ nhà Lạc Y. Trời đã chập tối rồi, giờ ra ca cũng qua lâu sao đến bây giờ vẫn chưa thấy cô về. Anh lo lắng dùng ngồi không yên, hai mày nhíu lại như sắp chạm vào nhaụ Đưa tay lên xem đồng hồ, anh lắc đầu rồi tiếp tục đi tới đi lui. Một lần nữa xem đồng hồ, anh bất an mím chặt môi.
Phía xa xa Lạc Y đang thơ thẩn bước về. Cô cứ đi mãi, vừa đi vừa suy nghĩ gì đó. Khi đến ngã tư gần ngõ nhà, cô băng qua đường cùng lúc chiếc xe đạp đang chạy đến. Dật Dấn mở to mắt, anh lao ngay lại phía cô. Vội nắm lấy tay Lạc Y, anh kéo cô vào lòng mình.
Y, coi chừng
Két...Kétttttt...