Chương 11
Người đi xe đạp hốt hoảng phanh gấp xém tí nữa là ngã nhào xuống đất. Vuốt vuốt ngực lấy hơi, cô kia quay sang tức giận.
Đi đứng như thế đó sao? Xém nữa mất mạng rồi đấy.
Con xin lỗi cô Cô không sao chứ? Dật Dấn hỏi cô ấy.
Không sao, mai mốt ra đường thì cẩn thận tí, mất mạng như chơi đấy.
Vâng
Cô kia không nói nữa, tiếp tục đạp đi. Dật Dấn ghì chặt vai Lạc Y và nhìn thẳng vào mắt cô.
Y Y ...Em sao rồi?
Lạc Y bỗng chốc vỡ òa như đứa trẻ, cô ôm lấy anh và khóc nấc lên. Dật Dấn vỗ vỗ vai cô, anh ôn tồn nói.
Ai bắt nạt em thế? Nói đi, anh sẽ cho hắn một trận.
Em...hức...em khổ quá anh Dấn.
Sao nào? Ngoan, đừng khóc nữa, kể anh nghe xem. Lúc nãy em đã đi đâu?
Em không có...không có gì cả. Em chỉ đi dạo thôi. Cô buông anh ra, đưa tay lau quệt nước mắt.
Có chuyện với em đúng chứ? Sao không kể anh nghe? Anh áp tay vào hai bên má Lạc Y.
Không...không sao. Cô lắc đầụ
Chúng ta về nhà thôi Bác trông em lắm đấy.
Lạc Y gật đầu bước cùng anh về. Trên đường, cô cứ im lặng không nói gì. Bầu trời đêm nay đầy sao, gió thổi hiu hiu se lạnh. Lạc Y ôm lấy bả vai mình và nhẹ thở phào ra.
Ngày mai em nộp đơn thôi việc nhé Cúi gằm mặt không nhìn Dật Dấn, Lạc Y thốt ra.
Sao thế? Chẳng phải em đang làm rất tốt ở Thượng Ẩn sao? Anh ngạc nhiên tột độ.
Nhưng em không muốn làm ở đó nữa. Cô lắc đầụ
Em nghĩ lại đi Thượng Ẩn là tập đoàn lớn nhất Thục Xuyến này, vào làm được ở đấy cũng không phải đơn giản. Em cũng biết bản thân mình đã cố gắng thế nào để vào được Thượng Ẩn mà. Lương bổng tận 15 nghìn lận đấy. Có nơi đâu tốt bằng nữa? Anh từ tốn nói với cô.
Em biết chứ, mà thôi...
Nghỉ ở đó rồi sao em đủ tiền xoay sở kinh tế của gia đình? Anh nghĩ là em cần suy nghĩ thật kỹ càng, trước khi lỡ vội.
Lạc Y trầm ngâm một lúc. Dật Dấn nói đúng, nếu không làm ở đó nữa thì sao cô đủ tiền lo cho sinh hoạt hàng ngày cả thuốc men của mẹ. Nhưng thật sự ngay lúc này cô không muốn gặp Phục Ân. Chỉ cần ngày nào cũng ra ra vào vào chạm mặt anh cô như rơi xuống địa ngục. Lồng ngực không ngừng nhói lên, Lạc Y muốn ở một mình và khóc cho thật to mà không ai biết. Một lần thôi, một lần duy nhất này thôi cô sẽ không để bản thân mình thêm một lần nào yếu đuối nữa.
Dật Dấn khẽ liếc mắt nhìn sang, Lạc Y dạo này lạ lắm, theo anh cảm nhận là vậy. Đã có chuyện gì với cô rồi sao? Gần đây cô trở nên rụt rè hơn, thất thần hơn và đặc biệt nhạy cảm hơn trước rất nhiềụ Điều gì đã khiến Lạc Y thành ra như thế? Một dấu chấm hỏi to đùng cứ hiện mãi trong đầu anh, nhưng nếu hỏi thẳng thì anh chắc mẩm cô sẽ không bao giờ trả lời.
Không buồn nữa nhé Anh báo cho em tin vui đây. Dật Dấn nhìn cô và mỉm cười.
Chuyện gì vậy anh? Lạc Y không khỏi thắc mắc.
Ngày mai Tuệ Mẫn về nước rồi đấy.
Anh nói thật sao? Lạc Y như không tin vào tai mình.
Thật mà, ngày mai Tuệ Mẫn sẽ qua ở cùng với em và bác luôn. Anh gật đầụ
Con nhỏ này, về cũng chẳng báo em. Cô chu môi trách cứ.
Đừng trách Mẫn như thế chứ, con bé vừa báo anh lúc nãy. Chắc xíu nữa gọi cho em thôi.