⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

điện thoại.
Lục Chí nghiêng đầu, nhìn màn hình xám xịt báo hiệu thất bại.
"Chết rồi đấy thôi." "Đừng hòng dùng cách đó để lấp liếm " Giang Hân Nguyệt tịch thu điện thoại của anh, bày một cuốn bài tập trống trơn lên bàn, "Học bài cho tôi Không viết xong không được về " Lục Chí "..." Cách trả thù của cậu cũng đặc biệt thật đấy.
Nam sinh nghiện game bị ép làm bài, Lục Chí viết được vài trang rồi nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh.
Cô dùng chung ánh sáng từ chiếc đèn bàn với anh, cả người bao phủ trong sắc cam ấm áp, đang nằm bò trên giường lật xem một cuốn truyện tranh.
Mái tóc đen rủ xuống, bóng đổ trên tường phác họa nên những đường cong cơ thể gần như hoàn mỹ.
"Còn nhìn nữa tôi móc mắt cậu ra đấy." Giang Hân Nguyệt chẳng thèm ngẩng đầụ Lục Chí rũ mắt "Đề khó quá, không biết làm.
Không sao, tôi lại nhìn tiếp vậy." Cuốn bài tập Giang Hân Nguyệt đưa vốn không phải là kiến thức cơ bản, mà cô cũng chẳng định để anh ở lại phòng mình cả buổi, nghe vậy đành miễn cưỡng đặt truyện tranh xuống "Chỗ nào?" Cô đi tới cạnh bàn giảng giải cho anh.
Lục Chí liếc nhìn góc nghiêng của cô, rồi rất nhanh lại thu ánh mắt về.
Sau vài lần như thế, Giang Hân Nguyệt không nhịn được nữa "Rốt cuộc cậu đang nhìn cái gì?
Mặt tôi dính gì à?" "Không có." Lục Chí đáp.
"Thế cậu nhìn gì?" "Tai." Chiếc gương trang điểm trên bàn phản chiếu nửa khuôn mặt cô gái.
Lục Chí nhìn đôi tai đỏ bừng trong gương, rồi lại nhìn biểu cảm tỏ vẻ như đã không còn bận tâm của cô, thản nhiên trả lời "Tôi đang xem bao giờ tai cậu mới trở lại bình thường." Cạch một tiếng, chiếc bút máy rơi xuống bàn, mực vấy bẩn trang giấy.
Chiếc mặt nạ hoàn hảo chính thức vỡ vụn tại thời điểm này.
Giang Hân Nguyệt nghe thấy tiếng lý trí của mình tan thành từng mảnh vụn, cô hít một hơi thật sâụ "Lục Chí, cậu thực sự tiêu đời rồi." Hồi nhỏ họ có đánh nhau không?
Giang Hân Nguyệt không nhớ rõ.
Nhưng trong cơn giận bùng nổ, cô chẳng màng tới sức chiến đấu yếu ớt hay bộ móng tay được chăm sóc kỹ càng, đuổi theo Lục Chí vài vòng, chỉ hận không thể cào nát khuôn mặt đẹp trai đến phát ghét kia.
Đến khi định thần lại, cô vừa thẹn vừa giận, đang véo chặt tai anh.
Không biết đã ngã nhào lên giường từ lúc nào, Lục Chí bị cô khống chế, hơi cúi người, giọng điệu hiếm khi mang chút ý dỗ dành "Đã nguôi giận chưa?" "Chưa " Cô đấm đá túi bụi vào người anh.
Ban đầu Lục Chí nhường cô, chỉ tìm cách né tránh.
Những cú đấm nhẹ đập lên khắp nửa thân người anh, nhưng trong một khoảnh khắc, cơ thể anh bỗng cứng đờ, ưỡn người lên.
"Này, cậụ.." Động tác khựng lại, có nghĩa là cô cũng đã phát hiện ra điểm bất thường.
Phía trong đùi cô đang chạm phải một vật lạ.
Cô dùng một tay chống xuống ga giường để ngồi dậy nửa người, ánh mắt dời xuống phía dưới.
Lục Chí mặc bộ đồ ở nhà dáng rộng, dưới lớp vải mềm mại không biết từ khi nào đã nhô lên một cục.
Cho dù anh đã cố gắng lùi ra xa, cảm giác cứng rắn ấy vẫn in hằn lên da thịt cô.
Bên tai còn lại của Lục Chí – bên không bị cô "tàn phá" – cuối cùng cũng đỏ bừng lên như ý cô muốn.
Anh đang định đứng dậy thì cổ áo lại bị cô túm chặt, ép anh phải cúi đầu đối diện với đôi mắt đang sáng rực của cô.
Giang Hân Nguyệt đã tìm thấy cơ hội để gỡ lại bàn thua.
Đầu ngón tay cô dần siết lại, yết hầu Lục Chí tựa sát vào mu bàn tay cô,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡