Chương 4
lăn nhẹ một cái.
Anh muốn nói gì đó, nhưng những âm tiết run rẩy trong cổ họng chưa kịp thành câu đã bị Giang Hân Nguyệt ngắt lời.
"Cho tôi xem." Cô dùng giọng điệu ra lệnh nói.
Giang Hân Nguyệt cứ ngỡ Lục Chí sẽ thẳng thừng từ chối, cô thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý tóm lấy lỗi sai của anh để đàm phán.
Nhưng anh chỉ im lặng.
Giang Hân Nguyệt đâu dễ dàng buông tha như vậy, cô vung chân đá nhẹ vào người anh một cái "Nhanh lên." Cổ chân cô vô tình quẹt qua phía trong đùi anh, dường như cảm nhận được cả hình dáng đang sưng phồng, căng cứng bên dưới lớp vải.
Ánh mắt Lục Chí tối sầm lại, nơi đáy mắt đen đặc như mực trong phút chốc chất chứa biết bao lời chưa nói, nhưng lại giống như chẳng có gì cả.
"Có gì mà nhìn." Anh nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa đã khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày.
"Cậu chưa thấy bao giờ à?" Anh hỏi.
Giang Hân Nguyệt cảm thấy anh đang khiêu khích mình "Đã bảo là truyện tranh của tôi rất lành mạnh rồi mà " "Ừm." Anh thuận theo ánh mắt cô, nhìn xuống nơi đang nhô cao.
Nhận thức được mình đang bị chú ý, vật kia bên trong khẽ động đậy đầy bất an, như muốn lập tức thoát xác xông ra ngoài.
Giang Hân Nguyệt vẫn đang dùng sức túm chặt lấy cổ áo anh, xem chừng nếu chưa hài lòng cô sẽ không chịu buông tay.
Giằng co một hồi, Lục Chí lẳng lặng cởi quần xuống.
Vật nam tính cuối cùng cũng được giải phóng, bật ra với tư thế đầy dữ dằn.
Hai người vẫn đang áp sát nhau, quy đầu chỉ khẽ chạm vào vạt váy cô đã lập tức nở to thêm một vòng, làm thấm ướt một mảng vải nhỏ.
...
Thứ đó đã làm bẩn quần áo cô rồi.
Nhận thức này như một dòng điện xẹt qua đại não khiến tư duy trở nên đình trệ.
Giang Hân Nguyệt nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Lục Chí, nó hoàn toàn trái ngược với cây gậy thịt đang nổi đầy gân xanh và nóng hổi kia.
Cô không hiểu nổi tại sao anh lại sở hữu khuôn mặt y đúc mỹ thiếu niên trong truyện tranh, mà phía dưới lại mọc ra thứ kinh khủng đến thế.
"Nhìn đủ chưa?" Anh hỏi.
Cơ bụng dưới của anh còn đẹp hơn cả trên poster, nhưng lúc này lại đang căng cứng hết mức.
Giọng nói bình thản, đôi mắt khuất sau làn tóc đen, khuôn mặt không chút cảm xúc; nếu không phải từ lỗ sáo phía trước quy đầu to lớn đang rỉ ra chất dịch trong suốt, thì trông anh chẳng khác gì lúc bình thường.
Hơi nóng tỏa ra từ vật khổng lồ kia cuộn trào xâm chiếm không gian, dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để khiến căn phòng này nổ tung.
"Chưa đủ." Giang Hân Nguyệt bỗng nảy sinh ý xấu, rõ ràng biết còn hỏi "Cậu cứ thế này không thấy khó chịu à?" Anh liếc nhìn cô "Cậu muốn giúp?" "Còn lâu nhé " Lục Chí không biểu cảm gì định kéo quần lên thì bị một lực cản lại.
Anh rũ mắt, nhìn thấy những ngón tay thon dài trắng muốt như búp măng đang túm chặt lấy lớp vải, móng tay tròn trịa được phủ một lớp sơn bóng trong suốt.
"Buông ra." "Không buông." Giang Hân Nguyệt chưa bao giờ sợ vẻ lạnh lùng của anh, cô ra lệnh như một nàng đại tiểu thư "Cậụ..tự an ủi...
trước mặt tôi đi." Lục Chí nhìn chằm chằm cô "Tại sao?" "Vừa nãy cậu cũng đã thấy tôi..." Cô im bặt, tóm lại hôm nay bằng giá nào cô cũng phải gỡ gạc lại danh dự, liền hung hăng nói "Mặc kệ, hôm nay tôi nhất định phải xem." Lục Chí im lặng nhìn cô, trông như đang đối đầu, nhưng thực chất anh chỉ đang nhìn vào vành tai cô – nơi đang