Chương 6
chất dịch dính dớp đang rỉ ra từ nơi riêng tư của anh.
Thế nhưng, một linh cảm khó hiểu ập đến báo cho cô biết rằng, nếu thực sự làm vậy, mọi thứ sẽ hoàn toàn chệch khỏi quỹ đạo.
...
Dục vọng dần mất kiểm soát, sắc tình xâm chiếm đôi mắt đen, anh nhìn chằm chằm vào cơ thể cô, ánh mắt quét qua từng tấc da thịt như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vào bụng.
Gậy thịt thô dài như mãnh thú sổng chuồng, đòi hỏi sự vuốt ve ngày một mãnh liệt hơn.
Động tác tay của anh càng lúc càng nhanh, nhịp độ dập dình của hông như thể đang thực sự đâm chọc vào người dưới thân.
Dục vọng khó lòng giải tỏa khiến đôi mày anh nhíu chặt vì khó chịụ Bất chợt, anh cúi người, hơi thở quấn quýt lấy cô trong gang tấc, ngọn lửa nóng rực trên người anh gần như thiêu cháy cả cô.
Anh hít hà mùi hương trên cơ thể cô, nhận ra mùi sữa dưỡng thể "Mùi dừa." "Ưm..." Tiếng đáp nghẹn lại nơi cổ họng, khi thoát ra lại mang theo chút vỡ vụn.
Lục Chí gần như bị kích thích ngay lập tức, lỗ sáo rỉ thêm dịch trắng.
Anh phát hiện mình hoàn toàn không thể chịu đựng được tiếng rên rỉ này của cô, nhưng dòng máu nóng dâng trào trong người lại bản năng khao khát nó.
"Kêu tiếp đi." "Tôi...
tôi có kêu đâụ" Chiếc giường rung lắc dữ dội hơn.
Anh nghiến răng, giọng nói vừa như ra lệnh, vừa như van nài "Kêu một tiếng thôi, bất cứ tiếng gì cũng được." Năm ngón tay siết chặt hết mức, cô gái dưới thân hoảng loạn đến mức ướt đẫm đuôi mắt.
Lục Chí vừa giải tỏa dục vọng, vừa cảm thấy bản thân sắp phát điên vì khó chịụ Sao anh có thể đồng ý tự an ủi trước mặt cô cơ chứ?
Hối hận đến xanh ruột.
Nếu ánh mắt có thể cưỡng đoạt, Giang Hân Nguyệt cảm thấy mình đang phải chịu đựng điều đó.
Trong làn hơi thở giao hòa, cô trở nên cực kỳ nhạy cảm với mọi thứ thuộc về anh ánh mắt anh đang đặt ở đâu, sự tối tăm trong mắt anh là đang nghĩ đến điều gì, và cả động tác đột nhiên trở nên kịch liệt của anh...
Anh thở dốc bên tai cô, chất dịch trong suốt từ gậy thịt nhỏ xuống bụng dưới.
Động tác rung chuyển giường khiến tóc cô xõa tung.
Khắp toàn thân cô, chẳng có nơi nào là không liên quan đến anh, nhưng cũng chẳng có nơi nào anh thực sự chạm vào.
Lần đầu tiên cô thấy hối hận vì ý tưởng tồi tệ này của mình.
Hơn nữa, sao chuyện này lại kéo dài và khó nhẫn nhịn đến thế?
Rốt cuộc bao giờ anh mới xong đây?
Trong đầu cô là một mớ hỗn độn những suy nghĩ muốn kết thúc thật nhanh, đột nhiên cô bắt được một sợi dây minh mẫn "Lục..." Cô nhìn thấy vùng bụng dưới của anh đột ngột căng cứng, nhịp thở loạn xạ, cô liền hạ thấp giọng theo bản năng "Lục Chí..." Tiếng gọi đầy ái muội và tình tứ, âm cuối khẽ ngân cao như móc câu khiến trái tim trong lồng ngực anh lệch nhịp, những khao khát cháy bỏng như vừa đón nhận một giọt cam lộ.
Côn thịt nóng bỏng dưới thân run lên dữ dội, nhịp thở của anh hỗn loạn đến mức gần như không thể nạp thêm chút oxy nào.
Chẳng rõ là tiếng đáp lại hay tiếng thở dốc thoát ra từ kẽ răng đang cắn chặt lấy vạt áo.
Động tác tay nhấn mạnh thêm một cái.
Từng dòng tinh dịch đặc sệt phun trào lên người cô.
Vòng eo cô nhỏ đến mức một tay có thể ôm trọn, dịch chuyển lên trên là khuôn ngực mềm mại.
Cơ thể trắng ngần như ngọc thạch ấy cuối cùng đều bị những vệt trắng đục vấy bẩn.
Cảnh tượng ấy trông thật không hài hòa, nhưng cũng đầy gợi