⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

dục.
Đôi mắt tối màu bao phủ lấy cơ thể trần trụi của cô.
Sau khi cao trào, anh vẫn dùng tay xoa nắn lấy vật kia đang còn nửa cương cứng, tai nghe thấy tiếng kháng nghị đầy bất mãn của cô.
"Cậụ.." Hơi thở cô cũng đã loạn nhịp theo anh từ lâu, "Cậu định bắn bao nhiêu nữa hả?" "Hửm?" Giọng nói trầm đục mang theo dư vị sau cao trào, chỉ một âm tiết đơn giản cũng nghe như tiếng rên rỉ.
Lục Chí không nhanh không chậm siết nhẹ ngón tay, cho đến khi giọt tinh dịch hưng phấn cuối cùng thoát ra, nhỏ xuống người cô.
Anh thả lỏng cơ hàm, vạt áo tuột xuống cũng là lúc anh cúi người áp sát người dưới thân.
Cô cứ ngỡ anh sẽ kiệt sức mà ngã nhào lên người mình, để da thịt, mồ hôi và nhịp tim quấn quýt lấy nhau trong hỗn loạn, nhưng không.
Lông mi hai người khẽ run rẩy chạm vào nhaụ Gần như là một nụ hôn.
"Bắn xong rồi." Lời thì thầm đầy vẻ cợt nhả giữa kẽ răng, sự lạnh lùng pha chút lười biếng sau khi giải tỏa dục vọng hòa cùng khoảng cách quá đỗi thân mật.
Hiếm hoi lắm Lục Chí mới nở một nụ cười "chuẩn mực" "Cậu hài lòng chưa?" Giang Hân Nguyệt "..." Cả đêm đó Giang Hân Nguyệt không tài nào ngủ ngon.
Chỉ cần nhắm mắt lại là gương mặt Lục Chí và cơ bụng của anh lại hiện ra, cả dáng vẻ anh ngửa đầu thở dốc, vẻ mặt ửng hồng bất thường trên khuôn mặt lạnh lùng khi cao trào, và cả biểu cảm cố chấp bắn cho bằng sạch tinh dịch mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Thật...
thật là dâm loạn quá đi mất Trong mọi sự tưởng tượng của cô, duy chỉ có khoảnh khắc cuối cùng là khác biệt so với thực tế.
Trong mơ, Lục Chí luôn cúi xuống ôm chặt lấy cô, ngực sát ngực, da thịt dán chặt vào nhau, người anh ướt đẫm mồ hôi khiến cô cũng chẳng còn sạch sẽ.
Để rồi khi tỉnh dậy, cô thấy mình như vừa được vớt ra từ trong nước.
Giang Hân Nguyệt một tay tắt báo thức, tay kia chạm vào lọn tóc ướt đẫm, bần thần nhớ lại cái kẻ trơ trẽn trên chiếc giường này ngày hôm qua.
Cô thầm nghĩ, anh thật sự không nên suốt ngày chơi game làm gì, mà nên sớm đi làm "trai baó ở các câu lạc bộ thì hơn.
Sáng hôm sau, Giang Hân Nguyệt lại nhận được một túi đồ ăn sáng đầy ắp, dù lần này cô không hề đưa ra yêu cầu đặc biệt nào.
Xa Tranh chờ sẵn trong chiếc Bentley đen trông cực kỳ phong độ.
Khung cảnh mộng mơ khi anh ta hạ kính xe ngay trên con đường dẫn đến trường, bước xuống cửa xe chào hỏi cô, cùng tiếng lách tách của đám đông phía sau đang thi nhau giơ điện thoại lên chụp ảnh đã thỏa mãn tối đa lòng hư vinh yêu thích phim thần tượng của cô.
"Tối qua em không ngủ ngon à?" Xa Tranh quan tâm hỏi.
Trong thoáng chốc, vô số hình ảnh của đêm qua lướt qua đại não như điện xẹt.
May mà Giang Hân Nguyệt đã rèn luyện kỹ năng diễn xuất nhiều năm, gương mặt cô lập tức hiện lên ba phần kinh ngạc, ba phần hân hoan, ba phần ôn hòa gần gũi và một phần thẹn thùng của thiếu nữ đối diện với người trong mộng "Không có, chỉ là...
em hơi xúc động chút thôi." Còn xúc động vì cái gì thì anh cứ việc tự mình tưởng tượng đi.
"À...
à, ra là thế." Xa Tranh ho khan hai tiếng, đứng bên cạnh cười ngây ngô.
Tỉ lệ ngoái nhìn khi hai thần tượng trường học sánh bước bên nhau là cực cao.
Những ánh mắt hội tụ mãnh liệt khiến Giang Hân Nguyệt cảm thấy con đường đi học hôm nay thật sự hoàn hảo.
Sự hoàn hảo này kéo dài cho đến khi họ chia tay


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡