Chương 17
Hà Lộ cạn lời “Không phải vai chính, nên sao xuất hiện nhanh vậy được.” Mẹ Hà cũng không nói nữa, tiếp tục xem phim.
Cho đến khi hơn mười phút trôi qua, vai đại ác số một Trình Diệu Khôn lên sân khấụ Anh mặc một bộ âu phục màu đen, thân hình thẳng tắp, trên mặt không có biểu cảm, nhưng ánh mắt toát lên vẻ hung ác làm người khác không thấy rét mà run.
Vấn đề là anh rất đẹp trai, khiến cho vai diễn này trở nên mâu thuẫn.
Hà Lộ trầm mê khi nhìn thấy anh trong màn ảnh, mà mẹ Hà chỉ tay lên màn hình.
“A Phải, phải cậu ta không?” “Đúng rồi.” “Ái chà Đúng là không nghĩ tới Cậu ta đúng là đại minh tinh ” “Mẹ nói nghe khoa trương quá, không phải đại minh tinh, anh ấy chỉ đóng vai phụ thôi ” “Vai phụ cũng được mà, còn là phim điện ảnh đó ” “…” Đúng vậy, cho dù là vai phụ mà cũng diễn tốt đến thế… Hà Lộ cùng mẹ xem hết phim mà không chú ý đến thời gian.
Bỗng mẹ Hà nhớ tới gì đó hỏi Hà Lộ mấy giờ rồi, Hà Lộ ngước nhìn đồng hồ sợ tới mức nhảy dựng lên.
Mẹ ơi 1 giờ 50 rồi Cô nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, lấy cặp sách rồi phóng ra ngoài.
Khi cô vừa đứng trước xe đạp thì gặp Trình Diệu Khôn mới đi rửa xe về.
Hai người cùng sửng sốt, Trình Diệu Khôn nhanh chóng hỏi.
“Em gấp gì thế?” Rõ ràng không có gì, không hiểu sao mặt Hà Lộ đỏ lên, cô cũng không hiểu nổi chính mình.
“Em..
Em đi học.” “Cũng không cần hoảng hốt vậy đâụ” Trình Diệu Khôn có hơi buồn cười.
“Có hơi xa, đạp xe mất tận 20 phút.” Hà Lộ vừa nói, chân để lên bàn đạp chuẩn bị đi.
“Anh đưa em đi.” “Hả?” Hà Lộ vừa đẩy xe ra liền ngẩng đầu lên nhìn.
“Anh nói anh đưa em đi, có gì đáng ngạc nhiên sao?” Nhận ra bản thân có hơi quá đáng, Hà Lộ nắm chặt tay lái, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trong lòng vui vẻ.
“Em có gây rắc rối cho anh không?” Cô lịch sự hỏi.
“Không sao.” Trình Diệu Khôn vừa nói vừa sờ cằm.
Hà Lộ mím môi, cô cúi đầu thấp xuống nhìn mặt đất, vì cô có cảm giác môi mình đang cười đến tận mang tai.
Cô đẩy xe đạp vào trong, đi theo Trình Diệu Khôn lên xe.
Khi vừa đóng cửa, Hà Lộ hơi nâng ngực, nhìn về phía Trình Diệu Khôn.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay bằng lụa màu xám tro, hai cúc áo trên rộng mở, nhìn từ góc nghiêng, cô nhìn thấy đường cong yết hầu rõ ràng, có chút sắc bén.
Cằm và môi đều dài, chiếc mũi cao thẳng, ánh mắt sâu thẳm, ngũ quan tinh tế, toát lên vẻ cương nghị.
“Nhìn cái gì?” Trình Diệu Khôn đang khởi động xe bỗng nhiên hỏi.
Hà Lộ vội vàng quay đi “Không, không có gì.” Trình Diệu Khôn liếc nhìn cô một cái, thấy gương mặt cô đỏ bừng, trái tim anh như có gì cào nhẹ qua, hơi ngứa.
Anh đánh xe qua góc cua tạo thành hai hàng khói dài trên mặt đường “Đừng nhìn đàn ông bằng ánh mắt đó.” Hà Lộ sửng sốt, không hiểu lời anh nói.
“Là sao ạ?” Trình Diệu Khôn nhìn về phía trước, hơi mím môi nói “Nhìn đàn ông bằng ánh mắt đó họ sẽ có phản ứng.” Hà Lộ mất hai giây để tiêu hóa được lời nói của Trình Diệu Khôn, sau đó trợn tròn mắt.
Thấy cô bất ngờ như vậy, Trình Diệu Khôn nghiêng người nhìn về phía cô, nhàn nhạt hỏi “Sao vậy?” Anh, anh còn hỏi cô sao vậy?
Môi Hà Lộ hơi nhếch lên, sau đó hoảng