Chương 18
loạn quay đầu ra nhìn cửa xe.
“Không, không có gì.” Cô nhỏ giọng, có chút run rẩy.
Trình Diệu Khôn khẽ cong môi, cũng không nhìn nữa, anh thích loại cảm giác này.
Lúc này, Hà Lộ như một con thỏ rơi vào bẫy thợ săn, cảnh giác đưa tai lên nghe ngóng tình hình, nhưng vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Trình Diệu Khôn hơi tự tin, đồng thời cũng hưởng thụ chuyện này.
“Anh nói gì bất ngờ lắm sao?” Anh nói, “Hay là dọa em sợ rồi?” Cả người Hà Lộ cứng đờ nắm chặt tay, ngừng một hồi mới ấp úng nói “Không có dọa, em hơi ngạc nhiên.” Cô nói dối, cô thật sự bị dọa sợ, nếu không vì sao tim đập nhanh như vậy?
Nhưng cũng có bất ngờ, cô không nghĩ anh sẽ nói như vậy?
“Vậy được.” Xe lái ra khỏi đường nhỏ, Trình Diệu Khôn quay xe vào phía trong thành phố “Đúng rồi, anh không biết trường số 2 nằm đâu, nhớ chỉ đường.” “Vâng…” Hà Lộ thấp giọng trả lời, cô cảm thấy gì đó không đúng “Sao anh biết em học trường số 2?” Trình Diệu Khôn cười nhẹ nói “Đồng phục.” Hà Lộ lúc này mới phản ứng lại, cảm thấy mình hỏi một câu quá ngu ngốc, bỗng nhiên nhớ tới tên lưu manh hôm qua nhìn chằm chằm ngực cô.
Nghĩ tới đây, tên lưu manh đó chắc là nhìn lên bảng tên trường.
Bảo sao anh lại cảnh báo cô đi học nên cẩn thận, thì ra là thế… Hà Lộ còn đang chìm vào dòng suy nghĩ, Trình Diệu Khôn lại nói “Sắp đến ngã rẽ rồi, trái hay phải?” “A… Bên trái.” “Sao em ngây người ra vậy?” Hà Lộ nghệch mặt ra, nhỏ giọng phản đối “Em không có ngây người.” “Hành động của em không đáng tin chút nào.” Trình Diệu Khôn nhìn về phía Hà Lộ lần nữa “Có lẽ nào… Không phải em thích anh rồi chứ?” Đầu Hà Lộ oanh một tiếng, cô muốn phản bác, nhưng lại không nói được lời nào.
“Không nói là đồng ý hửm?” Ngón tay cô nắm chặt “Anh lạ thật.” “Lạ thế nào?” “Nói chuyện rất lạ.” Trình Diệu Khôn thấy cổ cô nhiễm một mảng đỏ, khóe môi càng cong lên “Thẳng thắn với nhau không phải tốt hơn sao.” “…” “Anh cũng có cảm giác với em.” Cảm giác muốn làm em.
“Anh, anh nói gì vậy chứ?” “Em nghĩ sao?” “Em không biết…” Hà Lộ quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh nghĩ em biết, chỉ không biết phải phản ứng thế nào thôi,” “…” Cô nghĩ cái gì, anh đều biết cả… “Phía trước sắp rẽ.” Hà Lộ hoảng loạn, nhìn xung quanh rồi nói rẽ phải.
Sau đó, bên trong xe là khoảng im lặng dài, cho đến ngã rẽ tiếp theo cô mới tiếp tục chỉ đường.
Khi đến trường, đồng hồ vừa chỉ đúng hai giờ, mười phút trôi qua như dài như một thế kỷ.
Xe dừng lại trước cổng cô mới thở phào nhẹ nhõm, tay vừa đặt lên tay nắm thì bị anh kéo lại.
Tay anh rất lớn, bàn tay gần như bao lấy cánh tay trắng nõn của cô, vừa nóng vừa có sức, Hà Lộ thở mạnh, quay đầu nhìn anh.
Cô không nói gì, chỉ dám nhìn, cổ họng căng chặt.
Trình Diệu Khôn thấy vậy, hơi cau mày, đôi mắt hẹp dài có chút nặng nề.
Đợi một hồi, Hà Lộ nuốt nước bọt rồi nói “Làm gì…” “Em không có lái xe, buổi chiều anh tới đón em.” “…Em, em không về nhà ăn cơm chiềụ” Trình Diệu Khôn không ngờ cô nói vậy, nhưng anh không để ý.
“Còn buổi tối?” Hà Lộ mím môi, rũ mắt xuống không nói lời nào, biểu tình hơi do dự.
Trình Diệu Khôn cười “Vậy đi, em lưu số anh vào, nếu cần thì tan học gọi anh tới đón.” Cách