Đau quá! Người phụ nữ lại dám cắn anh!
Dòng máu đỏ tươi chảy ra.
“Cố Hàn Đình, nhớ kỹ cho tôi, trước kia tôi yêu anh mới để anh không kiêng nể gì tổn thương tôi, đẩy tôi vào địa ngục, nhưng hôm nay, tôi hết yêu anh rồi, anh đừng mơ tưởng lay động được tôi!” Cho dù cô không thắng được anh ta, làm cho anh ta chảy chút máu, trong lòng cũng dễ chịu hơn nhiều.
Vết máu vẫn còn dính trên môi cô, anh đột nhiên sinh ra hứng thú, đè cô xuống dưới thân, đặt tay lên eo cô: “Nhan Mộc Tâm, mạnh miệng cũng vô dụng thôi, bây giờ tôi sẽ cho cô biết, ai là người đàn ông của cô? Cô chỉ có thể thuộc về tôi!”
1 Anh ta không nỡ
Bị anh ta chạm phải, Nhan Mộc Tâm vô cùng chán ghét, hai tay cô vùng vẫy lung tung, nhưng cuối cùng vẫn bị anh khống chế: "Nhìn cho rõ ai mới là người đàn ông của cô!”
“Thả tôi ra!”
Cố Hàn Đình không để ý đến lời nói của cô, đôi môi nóng bỏng rơi trên cổ cô, trong lòng cô ấm ức tột cùng, nhưng dù vậy, cô cũng không khóc mà cắn mạnh vào tai anh ta.
“Nhan Mộc Tâm!” Anh đau đớn hét lên.
"Cố Hàn Đình, anh có còn là con người không? Tôi mất con chưa được một tháng, anh lại cưỡng bức tôi, anh có coi tôi là người không hả? Tôi là cái gì chứ?" Nhan Mộc Tâm đau lòng chất vấn.
Người đàn ông sững sờ, nhưng không di chuyển!
“Nếu như anh ép buộc tôi, tôi không thể từ chối, nhưng hành vi của anh chỉ khiến tôi ghê tởm mà thôi! Tôi sẽ không bao giờ thuộc về anh!" Ánh mắt hận thù rơi vào trên người anh, anh bỗng hết hứng ngồi dậy, khó chịu nới lỏng cà vạt.
Nhan Mộc Tâm vội vàng che kín người lại, thở gấp: "Chúng ta cứ thế sống bình yên qua hai năm đi, như vậy tốt cho mọi người, nếu anh có nhu cầu thì tới tìm người phụ nữ của anh đi, đừng làm tôi ghê tởm nữa!”
“Cô ấy…”
“Cô ta thế nào? Cơ thể cô ta không tốt nên không thỏa mãn được anh đúng không? Anh thật là vĩ đại! Để tôi nhắc anh một câu, lúc anh ở đây muốn tôi, phiền anh nghĩ đến cô ta một chút, nếu cô ta biết anh với tôi triền miên trên giường, không biết cô ta có... "
"Nhan Mộc Tâm, câm miệng cho tôi!"
"Muốn tôi câm miệng, vậy thì đừng đụng vào tôi nữa, đừng làm những chuyện không bằng cầm thú kia nữa! Cố Hàn Đình, đừng có lôi những thủ đoạn trước đây ra để đối phó với tôi, tôi nói rồi, trước kia tôi yêu anh nên mới dung túng anh giết tôi, một khi đã hết yêu, tôi chỉ biết giết anh!” Câu nào của cô cũng chứa đầy căm hận.
“Hừ, ý cô là… tôi tốn nhiều tiền như vậy cũng chỉ được nhìn chứ không được đụng? Cô nghĩ cô là ai?" Cố Hàn Đình châm chọc.
“Muốn đụng thì đợi cơ thể tôi tốt lên đã! Đây là việc một người đàn ông nên làm, nếu anh đã hết hứng rồi, chúng ta nói chuyện công ty đi.” Nhan Mộc Tâm ngồi dậy, nghiêm túc nhìn anh ta.
“Hiện tại công ty vẫn là của tôi, nếu cô tiếp nhận, đám người kia tùy ý cho cô lựa chọn! Vương Siêu Quần sẽ giúp cô!"
“Khỏi!” Cô từ chối.
“Nhan Mộc Tâm, cô không có năng lực đó, cô nên học cách nhún nhường, không phải cứ cái gì của tôi cô cũng từ chối!” Cố Hàn Đình thực sự tức giận với với cô.
“Anh nhầm rồi, mọi thứ của anh, đương nhiên tôi sẽ phải từ chối! Nhưng công ty là của tôi, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm!" Thái độ của Nhan Mộc Tâm rất cứng rắn.
“Cô thà nhờ Lục Tử Khiêm giúp đỡ cũng không muốn tôi giúp sao? Cô đừng quên năm đó Nhan gia gặp khủng hoảng, tôi…"
“Ba” một tiếng, một cái tát rơi xuống mặt anh, đúng lúc Vương Siêu Quần cầm tài liệu bước vào, thấy cảnh này thì thoáng cái trở nên lúng túng! Không biết nên đi hay ở lại?
"Năm đó? Di ảnh của cha tôi đang ở trong phòng khách kia kìa, lúc nhìn thấy nó, anh có nhớ đến lòng tốt mà ông ấy dành cho anh khi đó không? Nếu ông ấy biết cái chết của ông ấy là do anh ban tặng, anh nói xem, liệu ông ấy có hối hận không?”
Những lời này lập tức kích thích Cố Hàn Đình, anh bóp chặt lấy cổ cô, đẩy cô xuống giường, siết mạnh hết cỡ!
Nhan Mộc Tâm cảm thấy mình sắp nghẹt thở, nhưng cô không cầu xin tha thứ, ánh mắt ngập tràn thù hận của cô nhìn thẳng vào mắt anh ta!
Vương Siêu Quần bước tới, vội vàng ngăn cản: "Cố thiếu, cơ thể Nhan tiểu thư rất yếu, ngài không thể làm như vậy!"
“Yếu? Tôi thấy cô ta rất khỏe là đằng khác? Nhan Mộc Tâm, lúc này rồi mà cô cũng không biết cầu xin tha thứ sao?" Chỉ cần cô cầu xin, Cố Hàn Đình có thể thả cô ra.
Nhưng cô không làm vậy.
2 Anh ta không nỡ
Bầu không khí vô cùng bế tắc, cuối cùng, Vương Siêu Quần vẫn phải kéo Cố Hàn Đình ra: "Cố thiếu, đây đều là tất cả tài liệu của công ty, để tôi nói chuyện với Nhan tiểu thư!”
“Nhan Mộc Tâm, cô nên nhớ rõ thân phận của mình, đừng có chọc điên tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!” Anh tức giận rời đi, thật sự sợ mình sẽ sẩy tay giết chết cô!
Lúc này Nhan Mộc Tâm cứng đầu và không sợ chết! Hay là Lục Tử Khiêm đã cho cô sức mạnh? Mối quan hệ của họ là gì?
Cánh cửa bị đóng sầm lại, Nhan Mộc Tâm ngồi dậy, khẽ nói cảm ơn.
“Nhan tiểu thư, cô biết, Cố thiếu sẽ ra tay thật, ngộ nhỡ…”
“Anh ta không nỡ!” Lúc này cô khá tự tin.
“Không nỡ?”
"Đừng hiểu lầm tôi, ý tôi là anh ta không nỡ từ bỏ thân thể của tôi, dù sao anh ta vẫn còn muốn thử thuốc cho Châu Y Nhược! Đưa tài liệu cho tôi, mời các người rời khỏi đây." Nhan Mộc Tâm không muốn giao tiếp nhiều với người của anh ta!
“Nhan tiểu thư, nếu cô nhún nhường, cuộc sống của cô sẽ dễ chịu hơn rất nhiều!"
“Nhún nhường? Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn? Cha tôi chết, tôi còn sống dễ chịu được sao? Con tôi mất, tôi sống dễ chịu được sao? Vương Siêu Quần, sao các người vẫn còn mặt mũi nói ra những lời này?”
Thủ phạm có cảm thấy sai trái không? Chẳng nhẽ nạn nhân ngoan ngoãn nghe lời, những tổn thương trước kia có thể tiêu tan sao? Không, cô không thể làm được! Cô không bao giờ có thể tha thứ!
“Nhan tiểu thư, Châu tiểu thư bị thương, tất cả chứng cứ đều hướng về cô, Cố tiên sinh..."
“Anh ta không phải ngườ quyết định sống chết của tôi, nếu anh ta thực sự nghi ngờ tôi, cứ giao tôi cho cảnh sát là được, anh ta hủy hoại cả cuộc đời tôi lại còn giả vờ vô tội, anh nghĩ những lời này có thể thuyết phục tôi không? Nhờ anh về nói với Cố Hàn Đình, chỉ cần Nhan Mộc Tâm tôi còn sống, nhất định sẽ không để anh ta như ý, những mạng người kia, anh ta phải trả lại cho tôi! Anh không cần khuyên tôi, nối giáo cho giặc sẽ không được chết yên lành!” Giọng cô lạnh lùng cực điểm.
Lúc trước cô cũng thật lòng giúp đỡ Vương Siêu Quần, kết quả thì…đều là lũ hung ác, lấy đâu ra lương thiện!
“Nhan tiểu thư, tôi xin lỗi về chuyện đứa trẻ, những tài liệu này tôi đã chỉnh sửa lại cho cô rồi, người của chúng tôi có đặc điểm gì tôi đều ghi rất rõ ràng, cô có thể tùy bệnh bốc thuốc, còn nữa, cô có thể tìm tôi bất cứ lúc nào!” Vương Siêu Quần đưa tài liệu cho cô.
“Không cần."
“Nhan tiểu thư!"
“Tôi không thể nhận bố thí của kẻ sát nhân!” Cô nhìn đầu lật tài liệu, không nói thêm gì nữa.
Vương Siêu Quần cũng mất hứng, cứ thế đi ra phòng khách, Cố Hàn Đình nhíu mày hỏi: "Có phải cô ta còn chưa biết mình sai không?”
“Cô ấy không sai, cô ấy chọc giận tôi!"
“Cô ta… hừ, dùng thủ đoạn như vậy để thu hút sự chú ý của tôi sao, thật là nực cười!” Cố Hàn Đình kéo cà vạt, cười mỉa mai.