⬅ Trước Tiếp ➡
“Cố tiên sinh, tôi thấy đây không phải thủ đoạn mà là ngược lại, có thể cô ấy hết yêu ngài thật rồi."
Người đàn ông không nói tiếng nào, đứng dậy sải bước đi, Vương Siêu Quần đi theo sau.
Sau khi lên xe, Cố Hàn Đình nheo mắt nói: "Điều tra mối quan hệ của cô ta với Lục Tử Khiêm!"
“Vâng!"
Sau đó anh nhắm mắt lại, nửa tiếng sau đã về đến nhà.
Cố Hàn Đình đang ngồi trên ghế sô pha, Châu Y Nhược ăn mặc mỏng manh đi từ trên lầu xuống, khẽ gọi một tiếng: "Đình!"
Anh mở mắt ra, nhìn thấy cảnh này, lông mày anh nhíu chặt lại, có chút cáu kỉnh kéo cà vạt! Khuôn mặt của người đẫm lệ của người phụ nữ kia chợt lướt qua đầu anh!
1 Rốt cuộc ai mới là người thứ ba
Cố Hàn Đình, mày điên rồi sao?
Châu Y Nhược đứng ở trước mặt anh, cầm lấy tay anh, dịu dàng cười nói: "Đình, cơ thể của em đã hồi phục rồi, em bằng lòng… em bằng lòng giao bản thân cho anh!”
Nói rồi, cô ta cúi đầu, gò má đỏ ửng, lộ rõ vẻ ngượng ngùng!
Chỉ là, người đàn ông không đáp lại!
“Đình.” Không nhận được câu trả lời, cô ta khẽ gọi một tiếng.
Cố Hàn Đình đứng dậy, đặt tay lên vai cô ta: "Cơ thể em vẫn cần hồi phục, chúng ta không cần vội, chưa kể chuyện đính hôn đã khiến em quá mệt mỏi, em cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn!"
Từ chối cô cầu hoan!
Sắc mặt Châu Y Nhược có vẻ khó xử, cô ta lùi lại vài bước, nước mắt tủi thân rơi trên má: "Đình, em biết, trong lòng anh có một rào cản không thể vượt qua, thật ra em không nên tiếp tục ở lại bên cạnh anh nữa, là em làm chậm trễ của sống của anh, em muốn…”
“Y Nhược, đừng suy nghĩ linh tinh, tất cả những gì anh làm đều là vì sức khỏe của em, nếu anh đã đồng ý đính hôn với em, anh nhất định sẽ lấy em, em nên tin tưởng anh, chuyện kia anh không để trong lòng, đợi một tuần sau kiểm tra, nếu bác sĩ bảo em đã hồi phục hoàn toàn rồi, đến lúc đó chúng ta nói sau, được không?” Sự dịu dàng của anh khiến lòng cô dễ chịu hơn nhiều! Có một số chuyện đúng là không thể gấp được.
Cuối cùng, Châu Y Nhược khẽ gật đầu: "Được rồi, chúng ta cứ từ từ! Đình, em chỉ cần biết rằng, anh yêu em là em đã thỏa mãn rồi, hứa với em, đừng rời bỏ em!”
“Được!” Cố Hàn Đình nắm lấy tay cô ta, dỗ cô ta ngủ rồi mới rời đi.
Nhưng, sao Châu Y Nhược có thể ngủ được? Cô ta đứng ở bên cửa sổ nhìn chiếc xe rời đi, nước mắt rơi lã chã, sau đó cầm điện thoại lên, chưa đầy mười phút sau, một người phụ nữ hơn bốn mươi tìm đến.
“Nhược Nhược, mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, không được để người vợ cũ kia ở bên cạnh, trong tình yêu, lương thiện thì có tác dụng gì? Ngoại trừ tìm mẹ khóc lóc, con không còn cách nào khác sao?” Cao Ngọc Phượng không vui chất vấn.
"Mẹ, Nhan tiểu thư cũng rất đáng thương, nhà của cô ấy đã bị phá hủy, con cũng mất, con không thể đuổi cô ấy đi được, hơn nữa, hiện tại cô ấy bất chấp nguy hiểm thử thuốc cho con, sao bọn con có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy được? Nhưng, con thật sự có chút lo lắng!” Châu Y Nhược thở dài, vẻ mặt hết sức khó xử.
“Con sợ Cố Hàn Đình sẽ không bỏ được cô ta!"
"Mẹ ơi, trong lòng con rối lắm, dù sao Nhan tiểu thư cũng đã từng yêu anh ấy rất nhiều, mẹ, liệu đàn ông có vì áy náy mà yêu lại lần nữa không? Nếu bọn họ còn tình cảm, con sẽ rời đi! Con không hy vọng khiến Đình khó xử!” Châu Y Nhược nằm trên giường, mơ mơ màng màng ngủ mất.
Cao Ngọc Phượng cau mày, bà ta tuyệt đối không thể để con gái mình chịu ấm ức, chuyện như vậy không thể xảy ra!
Mặt trời vừa lên cao, Nhan Mộc Tâm đang ngồi ăn sáng, chuông cửa bỗng vang lên dồn dập, Châu Tố Cầm ra mở cửa, nhìn người phụ nữ trước mặt, bà khó hiểu hỏi: "Bà tìm ai?”
"Nhan Mộc Tâm có ở đây không?"
“Bà là ai?”
Cao Ngọc Phượng trực tiếp đẩy Châu Tố Cầm ra rồi lao vào trong, khi nhìn thấy Nhan Mộc Tâm, bà ta cẩn thận đánh giá: "Quả nhiên cũng có vài phần nhan sắc!”
“Rốt cuộc bà là ai?” Châu Tố Cầm không vui hỏi.
“Bà có biết dạy con không hả? Đã ly hôn rồi còn quyến rũ đàn ông của người khác! Không biết xấu hổ!" Bà ta bắt đầu xúc phạm.
Nhan Mộc Tâm nhếch mép: "Hóa ra là Châu phu nhân!"
“Tôi biết, Cố Hàn Đình giữ cô ở bên cạnh là để thử thuốc cho con gái tôi, nhưng cô lại không chịu yên phận, chủ động dụ dỗ cậu ta đúng không? Con gái tôi dễ nói chuyện, nhưng tôi cũng không phải người dễ chọc, nếu cô còn dám dụ dỗ cậu ta, đừng trách tôi không khách khí?”
Châu Tố Cầm giơ tay lên, nhưng Nhan Mộc Tâm đã ngăn lại.
2 Rốt cuộc ai mới là người thứ ba
Châu Tố Cầm bất mãn nói: "Châu phu nhân, mời bà làm rõ trình tự thời gian một chút, con gái tôi mới là vợ cả, tóm lại, ai dụ dỗ ai còn chưa biết được đâu?”
Cao Ngọc Phượng cũng giơ tay lên, khi cái tát rơi xuống, Nhan Mộc Tâm chặn lại, sau đó hất mạnh ra: "Như bà đã nói, Cố Hàn Đình giữ tôi lại bên người chỉ để thử thuốc cho con gái bà, cho dù bà không tin tôi, chẳng lẽ bà lại không tin anh ta? Cho dù bà không tin anh ta, chẳng lẽ đến sức hấp dẫn của con gái bà, bà cũng không tin được sao? Tới nhà tôi diễu võ dương oai cái gì? Bà có tư cách sao?"
“Miệng lưỡi thật lợi hại, Nhan Mộc Tâm, tôi không tới đây để thương lượng với cô, tôi đang cảnh cáo cô, nếu cô dụ dỗ Cố Hàn Đình, tôi sẽ xé xác cô!” Vẻ mặt này của bà ta thật khiến người khác buồn nôn.
“Châu phu nhân, tính tình con gái bà dịu dàng, không có nghĩa là cô ta không phải là kẻ phá hoại cuộc hôn nhân của tôi, tôi còn chưa ly hôn, cô ta đã..."
“Câm miệng, ai bảo cô không giữ được người đàn ông của mình, còn muốn trách nó sao?” Cao Viên Phong giận dữ hét lớn.
"Vậy thì sao? Nếu bây giờ con gái bà không giữ được người đàn ông của mình, sao bà lại trách tôi?” Nhan Mộc Tâm cười lạnh đáp lại.
Cao Ngọc Phượng ngớ người, mãi không nói được lời nào!
“Châu phu nhân, nơi này không chào đón bà, mời về cho!” Nhan Mộc Tâm lạnh lùng đuổi người.
Cao Ngọc Phượng tiến lên, Châu Tố Cầm ngăn bà ta lại: "Chuyện của bọn trẻ nên để bọn chúng xử lý, bà đừng có cậy già lên mặt ở đây!”
Vừa dứt lời, hai người phụ nữ lao vào đánh nhau.
Cao Ngọc Phượng dẫn theo một vài người phụ nữ, lúc đầu còn có hai người, sau thành một đám người đánh nhau, Nhan Mộc Tâm cũng bị vạ lây!
“Dừng lại cho tôi!” Cố Hàn Đình giận dữ hét lên, lúc này mấy người phụ nữ mới dừng tay.
Châu Y Nhược nhìn Cao Ngọc Phượng, giọng nói cũng to hơn rất nhiều: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây gây sự với họ? Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, Nhan tiểu thư thử thuộc cho con, cô ấy là ân nhân của con, mẹ đây là muốn làm gì?”
“Nhược Nhược, mẹ bị bọn họ đánh, sao con còn trách mẹ? Lời lẽ của Nhan tiểu thư này vô cùng sắc bén, động tác cũng thô lỗ, con nhìn này, trán mẹ rách cả da rồi." Cao Ngọc Phong vừa khóc vừa kể khổ!
“Bà nói nhảm, bà dẫn theo một đám người xông tới, sỉ nhục Tâm Tâm các kiểu, là bà ra tay trước!” Châu Tố Cầm phản bác.
“Cô ta vốn là người thứ ba!”
Mặt Nhan Mộc Tâm cũng chảy máu, khi nghe thấy ba từ "Người thứ ba", cô đi tới trước mặt Cao Ngọc Phượng, ánh mắt tràn ngập thù hận nhìn chằm chằm bà ta.
Bị cô nhìn như vậy, Cao Ngọc Phượng cảm thấy không thoải mái, nhưng vẫn rất mạnh miệng: "Vốn là người thứ ba, lại còn ly hôn nữa!"
⬅ Trước Tiếp ➡