Chương 20
anh cười khẽ rồi rời khỏi căn nhà cùng Tần Dập.
Bọn họ rời đi, ánh đèn tắt ngúm, cửa phòng cũng được khoá lại.
Tiếng súng vừa rồi không làm kinh động đến bất cứ ai, đây chẳng qua chỉ là chuyện bình thường mà thôi.
Có nhiều nơi, yên ổn và bình lặng mới là bất thường.
nannan Napa dẫn theo mấy thuộc hạ đáng tin đi đến ngôi biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô Myanmar.
Cỏ mọc um tùm quanh biệt thự, có thể thấy nơi đây hiếm ai lui tới.
Ông ta ngước mắt nhìn căn nhà không xa hoa, thậm chí còn hơi mộc mạc, tâm trạng sốt ruột cũng thả lỏng bớt.
Nhà họ Tần và gia tộc Neil bất hoà đã lâu, trước khi tới đây, ông ta luôn lo rằng Tần Dập sẽ biết chuyện mình đến gặp Nok, nhưng khi nhìn thấy căn biệt thự cũng xem như có thể yên tâm rồi.
Căn nhà thế này chắc chắn chỉ là nơi ở tạm thời của Nok, nếu bị Tần Dập phát hiện thì sẽ ít nguy hiểm hơn.
Nghĩ đi nghĩ lại, Nok không gặp ông ta ở nhà chính không chỉ đơn giản là lo lắng về ông ta, tâm trạng vừa bình ổn lại bắt đầu lo lắng lại, mục đích hôm nay ông ta mang theo đến đây không biết có thể đạt được hay không?
Hơn một tuần kể từ khi gặp Tần Dập ở kho hàng, ông ta đã bị cướp mất rất nhiều địa bàn, bất đắc dĩ lắm mới phải tìm đến Nok.
Nghĩ tới đây, ông ta cắn răng, để thuộc hạ của Nok lục soát người mình và thuộc hạ đi theo rồi vào nhà.
Trong biệt thự, người đàn ông anh tuấn có làn da trắng đang trần trụi đứng trước gương trong phòng tắm, vết sẹo tròn màu nâu nổi bật trên da thịt trắng tinh.
Một lát sau, anh ta cầm điện thoại gọi một cuộc rồi đi ra ngoài, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ đang hôn mê trên giường Sau khi mây mưa, khắp người cô gái đều in dấu đỏ, lẳng lặng nằm trên giường của anh ta.
Trong lòng anh ta dâng lên sự chán ghét.
Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, hai người đàn ông to khoẻ đi vào.
Anh ta hất cằm về phía người phụ nữ đang nằm trên giường, tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Hai người kia bước đến lôi người phụ nữ đang bất tỉnh ra khỏi phòng, động tác không hề có chút thương hoa tiếc ngọc.
“Chủ nhân, Napa đã đợi anh được một lúc rồi.” Theo sau hai người đàn ông to khoẻ kia là một thanh niên gốc Á, tuổi còn khá trẻ, mặt mày thanh tú.
Cậu ta đứng nghiêm túc trước mặt Nok, cúi đầu cung kính nhún nhường.
“Biết rồi.” Nok lạnh nhạt đáp lại, cậu thanh niên lập tức rời khỏi phòng.
Anh ta mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen vào, mái tóc ngắn màu vàng kim xõa rối tung.
“Anh Nok, cảm ơn anh đã chịu gặp tôi.” Napa thấy người đến thì nhiệt tình bước lên muốn bắt tay, Nok vẫn giữ nụ cười lễ phép.
“Sao hôm nay ông Napa lại đích thân tới đây vậy?
Không sợ Tần Dập biết à?” Napa nghe thấy hai chữ “Tần Dập”, nụ cười trên mặt ông ta từ từ vụt tắt.
“Haizz, phải nói thế nào nhỉ?
Nó không làm nên cũng chẳng để tôi làm, nó không muốn kiếm tiền, nhưng tôi còn muốn…” Nok cười nhạt “Ông Napa, Tần Dập buôn bán vũ khí, trong tay anh ta có biết bao nhiêu người, bao nhiêu vũ khí, hẳn là ông cũng biết.
Bây giờ dù có muốn động đến nhà họ Tần thì cũng phải chi nhiều tiền mua súng đạn mới được.” Napa vội vàng xua tay “Không phải, không phải, tôi chỉ muốn làm ăn mà thôi, thế