Chương 21
nhưng nó lại muốn chặn hết đường của tôi.
Lần trước nó đến còn lấy mất một con bé mà đàn em của tôi mới bắt về, tôi cứ nghĩ ít nhiều gì nó cũng nể nang chút đỉnh, kết quả là…” Nok đang không để ý, lúc nghe được Napa nói vậy thì hai mắt đột nhiên sáng lên.
“Một con bé?” Napa gật đầu “Đúng vậy, là một con bé châu Á chính gốc, vừa trắng vừa mềm, đàn bà ở đây sao bì được.
Đáng tiếc tôi còn chưa được hưởng thụ đã bị nó mang đi mất.” Nok chợt bật cười, có vẻ rất hứng thú với chuyện này.
Anh ta giơ tay lên, cậu thanh niên gốc Á bên cạnh lập tức bước đến.
“Ông Napa, ông hãy miêu tả lại cô gái đó, thuộc hạ của tôi sẽ vẽ lại.” Nói xong, Nok nhìn sang thuộc hạ của mình “Trình Sâm, đi chuẩn bị đi.” Napa ngồi đối diện không hiểu sao Nok lại có hứng thú với người phụ nữ của Tần Dập, nhưng vì có việc phải cầu xin người ta nên chỉ có thể vâng lời.
“A Khuê, mày bắt người về, mày tả lại con bé kia cho anh Nok nghe đi.” Trình Sâm lấy giấy bút ra, A Khuê ngồi bên cạnh anh ta miêu lại tả dáng vẻ của Kiều Tri Niệm, lần nào cũng nói đáng tiếc vì đã bị Tần Dập cướp đi mất.
Khả năng vẽ của Trình Sâm rất tốt, một lát sau, trên tờ giấy trắng đã xuất hiện khuôn mặt của một cô gái xinh đẹp.
Nok nhận lấy bức vẽ, cẩn thận ngắm nghía cô gái trong tranh.
Xinh đẹp tuyệt trần, chẳng trách lại có thể lọt vào mắt Tần Dập.
Nụ cười trên môi Nok càng sâu hơn, anh ta cụp mắt che đi sự khát máu trong đáy mắt.
“Ông Napa, tôi đồng ý với ông, dù sao Tần Dập cũng là kẻ thù của tôi.
Trình Sâm, tiễn khách.” Napa và mấy thuộc hạ bị mời ra khỏi biệt thự, còn Nok thì nằm nghiêng trên ghế sô pha rộng lớn, bức vẽ trong tay bị anh vò nhăn nhúm.
“Mày chắc chắn là Nok ở đây?” “Dạ, anh Nok đang ở đây…” Gã bị một người đàn ông da đen cao lớn chế trụ, bị trói chặt trong xe, sắc mặt trắng bệt như tờ giấy.
“Trông chừng nó cho kỹ.” Xe không thể đến quá gần, Tần Dập dặn dò tên da đen xong thì dẫn người xuống xe.
Đi một lúc lâu, bọn họ mới nhìn thấy một tòa nhà nhỏ nằm lẻ loi trong bóng đêm.
Giữa vùng hoang vu đầy cỏ dại, có một nhóm người mặc áo đen đang lặng lẽ tiến lại gần.
Lúc này, Nok đang ngồi trên tầng hai đùa nghịch bức tranh, anh ta cẩn thận gấp nó lại rồi bỏ vào túi áo sơ mi của mình.
Đột nhiên, anh ta nhạy bén nghe thấy tiếng động khó có thể phát hiện bên ngoài cửa sổ.
Nok nhảy xuống giường, nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
Ngay lúc anh ta vừa bước ra, tấm kính bằng thủy tinh vỡ vụn, sau đó là tiếng nổ đinh tai vang lên.
Dưới tầng có tiếng súng truyền tới, cách Nok ngày càng gần.
Hai người gốc Á đứng gần đó vội vàng bảo vệ quanh anh ta, định rút lui từ hướng khác.
Tống Hoài Cẩn bắn hạ tên thuộc hạ gốc Á cuối cùng đứng trên cầu thang rồi lập tức xông lên tầng hai.
Hai tên bảo vệ Nok cũng bị giải quyết nhanh gọn, sau đó anh chĩa họng súng vào Nok.
Đôi mắt Tống Hoài Cẩn rất lạnh, giống như trở về đêm của bốn năm trước, khi tận mắt chứng kiến hai vợ chồng anh cả chết trước mặt, và tiếng khóc đau khổ của Lục Duy quanh quẩn bên tai mình.
Nó cứ lặp đi lặp lại mãi trong giấc mơ của