⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

mười phương pháp chia tay.
"Rất nhiều người đến xem, cả phóng viên báo chí cũng tới nữa." Xa Tranh nói, "...
Nhưng anh chỉ hy vọng có em ở đó thôi." Ồ?
Suy nghĩ của cô bỗng rẽ hướng khác.
Xa Tranh thấy cô mãi không đồng ý, cứ ngỡ là do gia đình quản nghiêm "Anh sẽ nhanh chóng đánh bại bọn họ thôi, em yên tâm, sẽ không làm mất quá nhiều thời gian của em đâụ" Giang Hân Nguyệt đặt bút xuống, áp hai tay vào mặt anh ta.
"Sao biểu cảm lại nghiêm trọng thế?" Cô mỉm cười, cảm nhận hơi nóng dưới lòng bàn tay ngày càng mãnh liệt, rồi tốt bụng buông tay ra ngay trước khi anh ta biến thành một quả cà chua "Em sẽ đi xem mà." Cô nói "Phải thắng nhé." "Chắc...
chắc chắn rồi " Xa Tranh để lại một câu rồi bỏ chạy.
...
Không phải chứ?
Chạy cái gì?
Giang Hân Nguyệt nhìn theo bóng lưng anh ta mà không hiểu chuyện gì.
Anh tưởng tôi đang cổ vũ anh à?
Đây hoàn toàn là mệnh lệnh đấy, vì ở một sân chơi đông người thế này, nếu anh thua thì thật sự rất mất mặt tôi.
Tiết cuối cùng là môn Thể dục.
Giang Hân Nguyệt sớm đã bị bạn bè kéo ra sân bóng rổ để chiếm chỗ.
Đi ngang qua gốc cây lớn cạnh sân vận động, cô thấy Lục Chí đang bị một đám con trai vây quanh, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng trầm trồ.
"Gánh tôi trận này với " "Tại sao tôi đánh không lại boss, ông kéo tôi được không?" "Xin ông đấy, lập đội đánh xếp hạng với bọn tôi đi." Anh làm ngơ như không nghe thấy, cúi đầu thao tác trên điện thoại.
Tiếng thông báo chiến thắng vang lên cùng lúc với tiếng reo hò của đám con trai, thu hút sự chú ý của người qua đường.
Mấy cô bạn bên cạnh Giang Hân Nguyệt cũng phát hiện ra anh.
"Mấy đứa nghiện game trông phát gớm." "A...
lại là Lục Chí, cái tên làm người ta mất cả hứng." "Đi nhanh đi nhanh." Lục Chí trả lại điện thoại cho một nam sinh bên cạnh.
Trong lúc nhận lấy chiếc điện thoại thứ hai, anh vô tình ngước mắt lên.
Giang Hân Nguyệt vốn luôn xuất hiện giữa vòng vây của đám đông đang đứng cách đó không xa, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Lục Chí bình thản nhìn lại.
"Hắn nhìn cái gì thế?" Cô bạn bên cạnh Giang Hân Nguyệt kéo kéo áo cô, "Cạn lời thật sự, Hân Nguyệt, chúng mình đi thôi." Tình cảnh bị hắt hủi của cậu bạn thanh mai trúc mã khiến Giang Hân Nguyệt bỗng muốn cười.
Cách một đám đông, cô ném cho anh một ánh mắt khinh bỉ, ý bảo Nhìn xem cậu sống tệ hại đến mức nào kìa.
Ở trường, đánh giá về Lục Chí giữa nam sinh và nữ sinh có sự phân hóa cực kỳ nghiêm trọng.
Đối với nam sinh, lúc cần thiết Lục Chí có thể là "đại ca", thậm chí là "bố ruột"; nhưng đối với nữ sinh, anh đích thị là một tên khốn.
Số nữ sinh từng thích anh càng nhiều thì số người ghét anh lại càng tăng gấp bội, bởi vì phe con gái thường sẽ cùng hội cùng thuyền.
Thế nhưng, dù là sự săn đón của đám con trai hay cái lườm nguýt của đám con gái, Lục Chí vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm.
Giữa trời nắng gắt, chỉ cần nhìn cái bản mặt coi trời bằng vung của anh thôi cũng đủ thấy mát lòng mát dạ.
Giang Hân Nguyệt đối diện với dáng vẻ không chút gợn sóng như mọi khi của anh.
Cái mặt này thật sự không nhìn ra được là tối qua còn lộ ra vẻ mặt dục cầu bất mãn và tràn đầy sắc tình đến thế.
Cô quay người đi, Lục Chí cũng cúi đầu xuống.
Hai con người chẳng liên quan gì đến nhau cứ thế lướt qua nhau giữa sân vận động rộng lớn.
Cho


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡